Chương 1: (Vô Đề)

Lâu lắm rồi tôi chưa giết ai, hay giết một người đi!

Nhưng giết ai đây?

Tôi nghĩ đến đau cả đầu!

Ngay lúc đó, trên mạng lại có một làn sóng chỉ trích dữ dội trút vào một cô giáo.

Vì cô ta công khai chửi phụ huynh trong nhóm: "Cút ra đi, đừng có đến gần tôi!"

1

Với một kẻ giết người mà nói, chuyện giết người vốn rất dễ dành. Nhưng chọn ai để giết lại cực kỳ khó khăn.

Khi đã xác định được mục tiêu, mọi bước chuẩn bị khác liền trở nên trôi chảy hơn.

Tôi bảo người đàn bà chọn giúp tôi công cụ gây án.

Cô ấy đưa cho tôi một cây roi, nhưng cây roi đó vừa được đưa ra đã quất ngược trở lại lên người cô ấy.

Tiếng roi xé gió, "vút, vút", vang lên chát chúa.

Nhìn cảnh da thịt cô ấy rách toạc, tôi càng hưng phấn, càng đánh mạnh tay hơn.

Nhưng cô ấy không dám né, cũng chẳng dám kêu, chẳng còn cái dáng vẻ phản kháng kịch liệt như thuở đầu tôi hành hạ nữa.

Bởi giờ cô ấy đã bị tôi đánh cho khuất phục, bị thuần phục rồi. Giờ đây, cô ấy chỉ còn là một con chó ngoan ngoãn để tôi sai khiến, hành hạ và dày vò.

Tôi hỏi: "Cây roi này giết người được không?"

Cô ấy không dám trả lời.

Tôi tự nói tiếp: "Được chứ. Nhưng cô có biết, như vậy tốn bao nhiêu sức lực của tôi không?"

Lúc này cô ấy mới run run cất giọng:

"Đừng giết người nữa... đừng giết nữa... dạy dỗ một chút là được rồi, đừng giết nữa, được không?"

Vừa nói, cô ấy vừa quỳ sụp xuống dưới chân tôi. Khi cô ấy ngẩng đầu lên, gương mặt đầm đìa nước mắt, ánh mắt chứa đầy khẩn cầu.

Cô ấy nói: "Đừng giết người nữa, bình thường hay đi bên bờ sông, giày sớm muộn cũng sẽ bị ướt. Nếu bị cảnh sát bắt, con chúng ta sẽ không thi được công chức đâu…"

Đàn bà đúng là ngu xuẩn!

Tôi đã là một kẻ giết người rồi, còn bận tâm con cái có thi nổi công chức hay không chắc?

Hơn nữa, tôi làm gì có con mà lo!

Tôi cứ thế nhìn cô ấy.

Trong ánh mắt cô ấy, tôi thấy rõ sự hèn nhát và sợ hãi.

Giọng cô ấy dần nhỏ lại, đầu cúi gằm như một con đà điểu.

Sau đó, cô ấy quỳ bò về phía bếp, lấy ra một con dao gọt trái cây mũi nhọn, lưỡi dài.

Cô ấy run rẩy cầm bằng hai tay, cung kính giơ dao lên đưa cho tôi.

Lúc ấy, tôi mới hài lòng ném cây roi đi, nhận lấy con dao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!