Chương 8: Loli đi học!

Buổi tối hôm Viên Phi Phi đã dứt khoát hạ quyết tâm, cơm nước xong liền ngoan ngoãn ngồi ở bàn chờ tra tấn.

Thế nhưng Trương Bình lại không đi lấy giấy đem tới giống như những tối trước đó.

Viên Phi Phi nhìn Trương Bình, nói: "Sao không học nữa rồi?"

Trương Bình khoát tay với nàng, ra vài dấu hiệu, chỉ chỉ nàng, lại chỉ chỉ bản thân. Viên Phi Phi hoàn toàn không hiểu bất cứ một điều gì trong mớ đó.

"Ý là sao? Ông lại không muốn dạy ta nữa?"

Viên Phi Phi tưởng Trương Bình giận nàng từ trước đó, nàng nhảy xuống khỏi ghế đến bên chân Trương Bình.

"Ta dập đầu nhận sai với ông!"

Nói xong, nàng cong chân toan quỳ xuống, Trương Bình vội vàng kéo nàng lại, nhìn nàng lắc đầu.

"Ông không giận ta?"

Trương Bình gật đầu.

"Vậy sao ông không dạy ta nữa?"

Ngón tay của Trương Bình cuộn thành nắm, lại không có cách nào biểu đạt ý của mình cho Viên Phi Phi hiểu, cuối cùng hai người mắt to trừng mắt nhỏ cả buổi, vẫn không làm rõ ràng nguyên do.

Dù sao thì không lâu sau, Viên Phi Phi cũng hiểu được.

Buổi sáng hôm ấy, Trương Bình phá lệ đánh thức Viên Phi Phi đang còn say ngủ trong chăn dậy. Viên Phi Phi lười biếng không chịu dậy, liền bị Trương Bình trực tiếp lôi ra.

"Ông chủ……." Viên Phi Phi bị ép miễn cưỡng bò dậy trên giường. "Ông có việc nhà cho ta làm sao?"

Trương Bình lắc đầu, chỉ chỉ bồn nước ấm bên cạnh, Viên Phi Phi xúc miệng, bước xuống rửa mặt.

Vừa ăn sáng xong, ngoài cổng vang tiếng gõ.

Viên Phi Phi đứng lên đi mở cổng.

"Không biết có phải Hồng ân nhân tới không nhỉ."

Trương Bình tóm cổ nàng lại, kéo nàng về, chỉ để chỉnh lại quần áo cho nàng, sau đó dắt nàng cùng đi ra sân.

Viên Phi Phi âm thầm cảm thấy sự tình có vẻ không tầm thường.

Trương Bình mở cổng, đứng bên ngoài là một người đàn ông trung niên mặc áo Nho sĩ (1), mặt của ông ta hiền lành ôn hoà, miệng mang nụ cười, trông rất thong dong.

(1)Áo nhà Nho, áo của những người học giả.

Bất quá, những điều này đều không phải là chủ chốt.

Viên Phi Phi giơ tay chỉ ngay vào người đàn ông đó la lên:

"LÀ NGƯƠI!"

Khi cổng vừa mở ra, tên đàn ông ấy trông thấy Viên Phi Phi, cũng hơi sửng sốt, sau đó nghe thấy lời Viên Phi Phi nói, khẽ cười bảo: "Ừ, là ta."

Trương Bình nhìn nhìn Viên Phi Phi, Viên Phi Phi nói với hắn: "Ông chủ, ta biết hắn! Hắn giúp ta chôn Gậy Lừa!"

Trương Bình không hiểu, lại nhìn nhìn người đàn ông trung niên, ông ta nhả ra một câu: "Đã từng có duyên tương ngộ."

Trương Bình gật gật đầu, mời ông ta vào nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!