Bịnh của Viên Phi Phi rất nhanh đã khỏi.
Đến lượt Trương Bình bịnh.
Đó là một chuyện kinh thiên động địa. Bởi vì Viên Phi Phi sống chung với Trương Bình bao nhiêu lâu nay, còn chưa từng thấy qua hắn ốm đau, vì thế cho nên lúc mới bắt đầu nàng hoàn toàn không nhận ra là Trương Bình đã bị bịnh.
Bản thân Trương Bình cũng không chú ý lắm.
Dường như trong gần bốn mươi năm qua, hắn chưa từng bị chuyện đau ốm quấy rầy. Viên Phi Phi ngã bịnh, Trương Bình không ngủ không nghỉ canh chừng bên giường nàng ba ngày. Thật ra đến ngày thứ hai, thân thể của hắn đã cảm thấy hơi khó chịu rồi, nhưng khi ấy Viên Phi Phi vẫn đang bị cảm, hắn lo hầu hạ nàng, thay quần áo sắc thuốc nấu cơm vân vân đều làm đầy đủ, cho dù Viên Phi Phi nằm ngủ thì hắn cũng như một sợi dây đàn kéo căng, vốn không rảnh rỗi để lo nghĩ gì thêm.
Vài ngày sau, Viên Phi Phi bừng bừng sức sống đem bịnh đá văng, Trương Bình thở phào nhẹ nhõm, bịnh tình của bản thân chỉ chờ thế đột phát thêm nghiêm trọng.
Nhưng hắn vẫn không lo lắng.
Lúc đó Viên Phi Phi cũng hỏi qua hắn một lần.
"Ông chủ, sắc mặt của ông trông hơi có vẻ không được tốt cho lắm, ăn chưa no sao?"
Trương Bình lắc đầu.
Thế là Viên Phi Phi cũng không hỏi thêm nữa.
Một chút ốm đau này, vốn đối với thể trạng của Trương Bình chẳng nhằm nhò gì. Nhưng khổ nỗi hắn vì chuyện Viên Phi Phi quay về mà tâm tình rối loạn, cũng không biết sao cứ thế mà nhiễm bịnh, rồi trong trạng thái hai người điềm nhiên để mặc, dần dần trở nên nặng hơn.
Cuối cùng có một ngày, đang lúc ngồi ăn cơm, Trương Bình hắt hơi một cái bay cơm vào mặt Viên Phi Phi. Hắn luống cuống muốn lau đi cho nàng, Viên Phi Phi tay bưng bát cơm, nhìn Trương Bình, hỏi một câu: "Ông chủ, có phải ông bịnh rồi không."
Nàng hỏi xong, cả hai người ngây ra.
Viên Phi Phi đặt bát cơm xuống bàn, thò tay tới, Trương Bình lùi ra sau nửa bước theo phản xạ, vẫn bị Viên Phi Phi áp được một tay lên trán.
"Nóng đến vậy sao?" Viên Phi Phi kinh ngạc nhìn Trương Bình, "Quả thực bịnh rồi."
Trương Bình bị nàng nói vậy thì có phản ứng, đứng chết trân ngay tại chỗ.
Viên Phi Phi đến bên Trương Bình, nắm lấy bàn tay to lớn của hắn.
"Ông chủ, thân thể ông khó chịu sao."
Trương Bình há miệng, lại hắt xì thêm một cái. Hắn vội vàng quay đầu đi chỗ khác. Viên Phi Phi kéo hắn đến bên giường, nói: "Ngồi xuống."
Trương Bình ngồi xuống giường.
Viên Phi Phi nghĩ ngợi một hồi. Kiến thức về các chứng bịnh của nàng trống rỗng, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng nàng nhìn Trương Bình, nói: "Ông chủ, mấy bữa trước ông sắc cho ta cái thứ kia, có còn thừa không."
Trương Bình đầu óc mơ hồ, hắn ngồi trên giường, ngẩng đầu ngó Viên Phi Phi, lắc lắc đầu, xong lại gật gật đầu.
"?" Viên Phi Phi nói: "Đó là thừa hay là không thừa?"
Trương Bình cuối cùng gật đầu xác nhận.
Viên Phi Phi nói: "Ông nghỉ ngơi một chút trước đi, ta đi sắc thuốc."
Trương Bình xua tay.
Để ta đi.
Ra hiệu xong hắn liền đứng dậy, Viên Phi Phi ấn hắn xuống giường lại.
"Nằm xuống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!