Bất kể là trong cuộc đời Viên Phi Phi đã từng xuất hiện bao nhiêu người đàn ông, Tám Chó luôn cảm thấy, hắn mới là người hiểu nàng nhất.
Nếu không, cái ngày nàng muốn bỏ đi, hắn sẽ không tìm được nàng.
Tám Chó sẽ nhớ mãi ngày hôm đó.
Từ lúc Viên Phi Phi giết Lưu Tứ, hắn đã biết sẽ có ngày này. Viên Phi Phi là một con sói mắt trắng, một đoá lục bình trôi, nàng không thể nào vĩnh viễn ở yên một chỗ, hắn vẫn luôn vững tin vào điều này.
Ngay sau khi Viên Phi Phi giết xong Lưu Tứ, Tám Chó liền biết, ngày nàng ra đi sẽ không còn xa.
Tám Chó đã lăn lộn trong thành Kỳ Thuỷ mười tám năm trời, trong trong ngoài ngoài đã nếm đủ hết, hắn đã từng trộm lá bạc của nhà giàu quyền thế, cũng đã từng giành cơm với đám chó dại ven đường, quá nhiều lạnh nhạt của thói đời đã làm cho linh hồn của hắn trở nên lạnh lùng chai đá.
Giống như hầu hết tất cả mọi kẻ ăn xin ở trên đời này.
Nhưng hắn lại không giống như bọn họ.
Bởi vì Viên Phi Phi.
Kỳ thực, trong mười tám năm Tám Chó và Viên Phi Phi quen biết nhau, bọn họ hoàn toàn không có một mối quan hệ thân thiết gì cho lắm, Viên Phi Phi trong lòng của Tám Chó, giống như là một thứ tượng trưng —— tượng trưng cho một nội tâm không vướng bận, và một hướng đi tuyệt đối không lùi bước.
Nàng sẽ không lùi bước, cũng sẽ không sợ hãi, không có bất kỳ điều gì có thể trói buộc nàng.
Nàng không giàu sang, cũng không có quyền thế, thật ra bọn họ đều cùng ở trong một vũng bùn.
Nhưng Viên Phi Phi vĩnh viễn sẽ không đắm chìm trong đó.
Hôm ấy, hắn đánh cuộc ở cửa thành đổi được lấy nàng —— hoặc có thể nói, hắn càng muốn dùng cụm từ "đợi được nàng" để hình dung.
Viên Phi Phi vẫn một thân quần áo thiếu niên, nàng chỉ mang trên mình một bọc hành lý nhỏ, cũng không có bao nhiêu của cải, vẫn nhẹ nhàng khoan khoái như thế, dung dăng dung dẻ từ bên kia phố đi một mạch tới, trông thấy Tám Chó, nàng giơ tay chào.
"Ê."
Sau đó lại từ trước mặt Tám Chó lướt qua.
Thời khắc nàng đi ngang qua người Tám Chó, Tám Chó chợt vươn tay, bắt lấy cổ tay của Viên Phi Phi.
"Ớ?" Viên Phi Phi liếc mắt, Tám Chó nhìn nàng, nói: "Ngươi tính đi đâu."
Viên Phi Phi cười khanh khách hai tiếng, nói: "Sao đoán được vậy, chán quá đi."
Tám Chó không hỏi coi còn có ai khác biết không, hắn đứng trước mặt Viên Phi Phi, nói: "Phi Phi."
Viên Phi Phi nhìn móng tay của mình chăm chú, năm ngón tay nhìn tới nhìn lui, lơ đãng nói: "Gì."
Tám Chó bảo: "Ta cùng đi với ngươi."
Viên Phi Phi vẫn không nhìn hắn, nói: "Ngươi có biết ta đi đâu không mà cùng đi."
Tám Chó nói: "Đi đâu tuỳ ngươi."
Viên Phi Phi cuối cùng nhìn hắn một cái, Tám Chó đứng trước mặt nàng. Nàng chợt nhớ bản thân mình xưa giờ chưa từng nhìn kỹ Tám Chó, như hiện giờ hắn đã rửa mặt, thân hình vừa cao vừa gầy vừa hơi khòm, đứng dưới ánh ban mai, nàng nhìn hồi lâu bỗng nảy sinh một cảm giác xa lạ.
Sau một hồi lâu, Viên Phi Phi nói: "Có thể ta sẽ không quay lại nữa."
Tám Chó cười lạnh một tiếng, bước tới một bước trước nàng, đi về hướng cổng thành, thời khắc hắn xoay người, nói một câu.
"Vậy thì còn gì bằng."
Sau này, Tám Chó cũng từng nhớ lại. Lúc ấy khi Viên Phi Phi nói câu "có lẽ sẽ không quay lại," hắn đáng lý vốn nên vui mừng, nhưng đàng này hắn không biết sao lại cười lạnh một tiếng, chính là vì từ đáy lòng mình, hắn đã không tin lời của nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!