Bé trai mà khóc lên thì Viên Phi Phi lại ra bày dáng vẻ như đang có trò vui xem.
Người đàn ông trung niên cứ nghe tiếng khóc lại đau đầu, hắn khom lưng, cố gắng an ủi nói: "Bùi Nhi đừng khóc, đừng khóc nha." Hắn dỗ hồi lâu, bé trai vẫn không nín, người đàn ông trung niên không khỏi đâm ra oán trách Viên Phi Phi."Ngươi là bé gái tại sao lại thô lỗ như thế, mới nói vài câu, ngươi đã ra tay hai lần."
Viên Phi Phi mặt chẳng biết sợ, nói: "Tự mình hay khóc thì chớ có đi trách người khác, vậy cũng kỳ."
Bé trai đang khóc đến nhập thần, ngay sau khi Viên Phi Phi nói xong câu đó liền lập tức quay phắt đầu lại trừng nàng. Mắt hắn đỏ hoe, mặt thì do dính đất, bên trắng bên đen.
"Ngươi sao lại không biết phải trái như thế, rõ ràng là ngươi gây sự, còn trách ta!"
Bé trai khóc đến độ giọng khản cả đi, hắn rõ ràng là đang thịnh nộ cực điểm, thế mà lên giọng lại lên không nổi.
Viên Phi Phi không thèm để ý đến hắn, quay đầu nói với người đàn ông trung niên: "Ngươi đem Gậy Lừa chôn chỗ nào?"
Người đàn ông trung niên nói: "Ở trong núi, ngươi đi theo ta."
Viên Phi Phi theo người đàn ông trung niên ra khỏi miếu, đi về phía núi. Nàng vừa đi vừa chau mày, chăm chú nhìn bé trai vẫn còn đang nức nở bên cạnh, lạnh nhạt nói: "Ngươi theo làm gì?"
Bé trai không nhìn nàng, nói miễn cưỡng: "Ta dĩ nhiên muốn đi theo tiên sinh."
Viên Phi Phi mỉa mai hắn: "Ở lại miếu khóc không hay hơn sao."
Bé trai vừa tức vừa ấm ức, khổ thân hắn không sao nói lại Viên Phi Phi, chỉ đành cúi đầu tức giận một mình.
Người đàn ông trung niên đi đàng trước, vừa nghe đàng sau nói chuyện vừa buồn cười. Đến lúc hắn cảm thấy Bùi Vân sắp khóc tới nơi, vội vã đổi đề tài, nói với Viên Phi Phi: "Bé gái, ngươi cũng không phải người thành Kỳ Thuỷ?"
Viên Phi Phi: "Không phải." Nàng theo Mã Bán Tiên trôi dạt bốn phương, vốn không có nhà. Nhưng mà… Viên Phi Phi nghĩ một chút, lại nói: "Hiện giờ ta ở lại thành Kỳ Thuỷ rồi."
Người đàn ông trung niên gật gù.
Trong lúc trò chuyện, họ đã đi đến nơi.
Giữa rừng cây cao vút, khó có được một mảnh đất bằng, bốn bề vắng lặng, lá khô rụng đầy như lót thảm, bước lên rất êm chân. Ở khoảng trống có một nấm đất nhìn không giống những nơi xung quanh. Viên Phi Phi đi đến ngồi xổm trước nấm đất đó.
Đất mới đào, mặt đất sạch sẽ, có thể nhìn thấy, người chôn cất rất có lòng.
"Cạnh nước kề non, vừa yên ổn vừa tĩnh mịch, là một nơi tốt để an nghỉ." Người đàn ông trung niên chậm rãi nói.
Viên Phi Phi "ờ" một tiếng.
Nàng vẫn ngồi xổm không đứng dậy. Mất mát người thân, người ngoài cũng không tiện quấy rầy, người đàn ông trung niên khẽ vỗ vai Bùi Vân, muốn đi ra ngoài. Bùi Vân cầm tay người đàn ông, đi được vài bước, nhịn không được quay đầu nhìn một cái.
Sắc trời đã dần dần tối, bóng lưng Viên Phi Phi ngồi xổm trong rừng cây sắp hoà vào cùng với núi rừng thành một, nhìn sao cũng là một vẻ hiu quạnh khôn tả. Bùi Vân rút tay ra khỏi tay người đàn ông, vài bước chạy về lại.
Người đàn ông trung niên giật mình, dừng bước trông hắn.
Bùi Vân đứng sau Viên Phi Phi, nhẹ nhàng bảo: "Người chết không sống lại được, chỉ có người ở lại yên ổn sống lâu trăm tuổi, đó mới là an ủi lớn nhất cho người đã ra đi. Ngươi, người đừng quá đau buồn nữa."
Viên Phi Phi đang cúi đầu suy nghĩ không biết có nên đem cái xác này đào lên không. Mình đã hao tâm tốn sức bán thân, cũng chỉ vì muốn mua cho Mã Bán Tiên một cái quan tài tốt, giờ tự dưng hắn cứ vô duyên bị đem chôn như thế, vậy không phải uổng công mình bị bán sao.
Nàng nghĩ đến thừ người, không để ý đến ai đàng sau, một câu bất thình lình bên cạnh của Bùi Vân thật là làm nàng sợ hết hồn.
Viên Phi Phi nghiêng đầu qua, thấy Bùi Vân đang một mặt bi thương đứng ở sau lưng nàng.
Sự quan tâm của hắn dành cho Viên Phi Phi là thật lòng, nhưng vì vụ trước đó đã khóc quá thê thảm, mặt ròng ròng hai hàng, hơn nữa Bùi Vân hơi hơi béo, mặt phúng phính, toàn bộ nhìn rất giống như một con mèo hoa không được ăn cá, trông rất buồn cười.
Viên Phi Phi hoàn toàn không nể mặt mũi gì cả, lăn ra cười.
Lúc Viên Phi Phi vừa quay đầu lại, trong tích tắc Bùi Vân đã biết không hay rồi, mặt của nàng có chỗ nào mang thần tình đau buồn chứ, nhìn đến mặt mình xong rồi còn càng nghênh ngang cười ầm lên, Bùi Vân mặt đã đỏ đến sắp sôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!