Chương 49: Mọi người cùng ngủ thôi

Ngươi không thể đi.

Viên Phi Phi lập tức vặn, "Vì sao."

Tay của Trương Bình ngưng lại.

Trời, trời đã khuya, giờ này ra ngoài dễ xảy ra chuyện.

Viên Phi Phi lườm Trương Bình. "Vậy trước đây lúc ta giữa đêm chạy ra ngoài sao ông không nói, khi đó ông không thèm lo ta sống chết ra sao à?"

Trương Bình không lời đáp trả, chỉ là hai bàn tay cứ nắm rồi mở, mở rồi lại nắm, chần chừ bất định.

Viên Phi Phi lạnh lùng xì một tiếng, nói: "Rốt cuộc là vì sao."

Trương Bình đột nhiên buông thõng vai, xoay người, đồng thời phất phất tay với nàng. Viên Phi Phi hiểu, ý nghĩa của động tác này là "Ngươi muốn làm gì thì làm."

Thường ngày mỗi lần Viên Phi Phi giằng co với Trương Bình, chỉ mong sao hắn làm động tác này. Hành động này đại biểu là hắn đã nhượng bộ, nàng muốn làm gì thì làm. Nhưng hôm nay, không biết vì sao, khi trông thấy Trương Bình làm động tác ấy, Viên Phi Phi nhìn cách gì cũng không thấy thuận mắt, bức bối đến mức muốn giựt hết tóc trên đầu ra.

Chẳng qua, xưa giờ con người nàng không ưa tự ngược, cho nên, nàng tiến lên hai bước, đi giựt tóc của Trương Bình.

Tóc Trương Bình chưa búi, mái tóc khô cứng được buộc lại ở sau đầu, Viên Phi Phi đến gấn nắm ngay lấy một nhúm. Trương Bình cảm giác được, tưởng là nàng làm vậy để hắn quay lại, liền xoay người. Ai ngờ hắn đã xoay được nửa người rồi mà Viên Phi Phi vẫn không có ý định buông tay. Da đầu của Trương Bình bị đau, đành phải giữ thế đứng xoay nửa người.

Viên Phi Phi nói: "Ông chủ."

Trương Bình cảm thấy dù sao đi nữa thì đây không phải là một tư thế đàm luận thích hợp, hắn nắm lấy cổ tay của Viên Phi Phi, Viên Phi Phi cũng không giằng co gì với hắn, ngoan ngoãn buông ra. Sau đó lại kêu thêm một lần——

"Ông chủ."

Trương Bình cúi đầu nhìn nàng.

Viên Phi Phi cười nói: "Ta không đi nữa."

Trương Bình sửng sốt, Viên Phi Phi nói tiếp: "Thế nào, ta ngoan như vậy, ông không khen ta sao."

Trương Bình không thể không cười khổ, nhấc tay ra hiệu.

Hiếm có khi ngươi chịu nghe lời ta.

Viên Phi Phi cười cười, hạ giọng thật thấp nói: "Những lúc quan trọng đối với ông, có khi nào ta không nghe." Chẳng biết Trương Bình có nghe rõ hay không, nàng cũng không đợi xem phản ứng của hắn, bưng tô mì đi luôn ra khỏi phòng.

Chỉ còn lại Trương Bình một mình đứng ngây người nhìn cánh cửa vừa bị đóng lại thêm một lần nữa.

Trong đêm tối, bóng lưng của Bùi Vân trông hao gầy lạ thường.

Viên Phi Phi bưng tô mì đi tới, "Cho ngươi, Trương lão gia đích thân vào bếp, dám chừa lại miếng nào sẽ không tha cho ngươi."

Bùi Vân cười nhạt nhận lấy, ra vẻ trịnh trọng nói: "Bình thúc vào bếp, lại được nàng đích thân bưng lên hầu hạ, tô mì này không thể không quan trọng."

Viên Phi Phi nhếch miệng cười với hắn, Bùi Vân cầm tô mì, ngồi trên bậc tam cấp bắt đầu ăn. Hắn ăn rất nho nhã, một tô mì nước ăn mà không phát ra một tiếng động nào. Viên Phi Phi bảo: "Ngươi là bông gòn à."

Bùi Vân quay đầu lại nhìn nàng, nuốt hết mì trong miệng xuống xong mới lên tiếng, nói: "Ta sao lại thành bông gòn rồi, ta không phải là bánh bao sao."

Viên Phi Phi: "Húp nước mì mà một tiếng cũng không nghe thấy, không phải bông gòn thì là gì."

Bùi Vân ngại ngùng cười cười, nói: "Quen rồi."

Viên Phi Phi nhìn hắn, cảm thấy cái anh chàng công tử mặt tái này thật là thê thảm không sao nói hết.

"Làm gì mà ngó ta dữ vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!