Chương 48: Một đêm kỳ lạ

"Ê ——"

Trương Bình mời Bùi Vân vào trong sân, Viên Phi Phi vẫn ngồi bên bậc cửa như vừa rồi, nàng giơ tay hô lên một tiếng với Bùi Vân, Bùi Vân vì thế mới trông thấy nơi nàng đang ngồi, bước tới, nhẹ nhàng bảo: "Nàng sao lại ngồi dưới đất."

Viên Phi Phi ngẩng đầu nhìn hắn, nói: "Mát mẻ."

Lúc này, Trương Bình đã đóng cổng xong xuôi, vào lại trong sân, ngó ngó Bùi Vân, sau đó bước vô bếp.

"Bình thúc." Bùi Vân không biết hắn định làm gì, Viên Phi Phi giữ Bùi Vân lại, nói: "Không cần theo ông ấy, ông ấy đi nấu nước." Viên Phi Phi vừa giải thích cho Bùi Vân, vừa thắc mắc không biết vừa rồi Trương Bình tính nói gì.

Rốt cuộc là tại vì cái gì…… Viên Phi Phi thầm oán than, lòng dạ các cụ thật khó đoán.

Trong lúc Viên Phi Phi còn đang ngồi xổm dưới đất ngây người, một bàn tay nắm lấy cánh tay của nàng. Viên Phi Phi ngẩng đầu, trông thấy Bùi Vân đang khom người đứng ngay trước mặt.

"Làm gì vậy."

Bùi Vân khẽ nói: "Đứng lên đi, cứ ngồi dưới đất sẽ bị cảm."

Viên Phi Phi nhướng mày, nói một câu "được thôi," sau đó vịn sức của tay Bùi Vân đứng lên. Nàng phủi phủi đít cho hết bụi đất, nói với Bùi Vân: "Làm gì mà tới vậy."

Bùi Vân cười cười, nói: "Không làm gì cả."

Viên Phi Phi: "Cớ sao đêm hôm khuya khoắt không ngoan ngoãn nằm nhà ngủ."

Bùi Vân my mắt bình đạm, nói: "Ta ngủ không được, tuỳ tiện ra ngoài tản bộ, đi mãi đi mãi cuối cùng ngang qua nơi của nàng."

Viên Phi Phi cười vui vẻ bảo: "Từ Kim Lâu đến đây phải qua bảy, tám con phố, ngươi đi quả thực rất tuỳ tiện mà ghé ngang qua, nhỉ."

Bùi Vân cũng cười thản nhiên, không tiếp lời.

Viên Phi Phi tiến lên đứng cách Bùi Vân quãng nửa bước, híp mắt chăm chú quan sát hắn.

Có lẽ do vẫn chưa vực dậy được từ nỗi đau sau khi mất đi người thân, sắc mặt của Bùi Vân có chút tái nhợt. Hôm nay hắn chỉ mặc mỗi chiếc áo trắng, không mang áo khoác, trên lưng cài một chiếc thắt lưng màu xanh xám. Vài ngày không gặp, Bùi Vân dường như càng thêm hao gầy. Vòng thắt lưng của hắn mảnh mai, trông như một cây trúc lung lay sắp đổ trong gió.

"Nàng ngó cái gì." Bùi Vân cúi đầu nhìn Viên Phi Phi, nhỏ giọng nói.

Viên Phi Phi bảo: "Mấy hôm nay ngươi lại không ăn cơm?"

Bùi Vân lắc đầu: "Ta ăn rồi."

Viên Phi Phi: "Ngươi ăn còn ít hơn cả con mèo hoang trên phố."

Bùi Vân nghiêng đầu tránh đi ánh mắt của Viên Phi Phi. Viên Phi Phi đứng thẳng người, nói: "Rốt cuộc ngươi đến làm gì."

Trong sân yên tĩnh một lúc, Bùi Vân không đáp, chỉ có côn trùng đâu đây cất tiếng kêu râm ran trong bụi cỏ. Thấy hắn không trả lời, Viên Phi Phi cũng chẳng hối, tự mình duỗi thắt lưng, chuẩn bị vào trong bếp xem coi Trương Bình đang làm gì. Đương lúc nàng sắp xoay đi, Bùi Vân bỗng lên tiếng.

"Lâu rồi nàng chưa ghé thăm ta."

Viên Phi Phi hơi sửng sốt, lập tức nghĩ ngợi một chút, nói: "Mới có vài ngày mà……"

Bùi Vân xây lưng về phía nàng, không nói gì.

Viên Phi Phi không biết sao thấy chột dạ. Hai bữa nay nàng từ sáng tới tối lo nghĩ xem làm cách nào bỏ thuốc Trương Bình để thắng cược, đích xác đã đem chuyện của Bùi Vân bỏ xó. Hiện giờ không giống như trước đó, mẫu thân của Bùi Vân vừa qua đời, là lúc hắn đang đau buồn, nếu như không lo đánh cược với Trương Bình, có thể Viên Phi Phi đã ngày ngày đến thăm hắn.

"Khụ……." Viên Phi Phi hắng giọng, nói: "Là ta sợ làm phiền ngươi, muốn để ngươi yên tĩnh một chút."

"Gạt người."

Viên Phi Phi: "……" Trong lòng nàng đang nghĩ có vẻ như tên Mít Ướt này đã khôn hơn xưa không ít. Xong nàng lại nghĩ, Bùi Vân xưa giờ vốn rất thông minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!