Đêm xuống, Trương Bình bế Viên Phi Phi về phòng nghỉ ngơi.
Viên Phi Phi ngủ không biết trời trăng mây nước, Trương Bình cởi giày của nàng ra, bế vào giường.
Lúc giúp nàng cởi đồ, tay của Trương Bình khựng lại.
Không biết vì sao, điều đã quen làm trong suốt năm năm qua, hôm nay bỗng dưng biến thành xa lạ.
Viên Phi Phi bị ngồi không thoải mái, ngả dựa lên người Trương Bình.
"A……" Viên Phi Phi nằm mơ chóp chép miệng, lẩm bẩm gì đó. Trương Bình ghé lại gần, chăm chú nghe ngóng, nghe thấy Viên Phi Phi câu được câu mất đang một mực nhớ nhung trứng gà.
Trương Bình khẽ cười một tiếng, cởi lớp áo ngoài của Viên Phi Phi ra, nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống, lại đắp thêm một chiếc chăn mỏng.
Trong đêm, Viên Phi Phi ngủ rất không yên ổn, nàng lật qua lật lại, duỗi tay đạp chân. Trương Bình vốn đã ôm tâm sự trong lòng, bị Viên Phi Phi quấy như thế, không cách nào ngủ được.
Hắn ngồi dậy ở trên giường, hai mắt khép hờ, ráng nghỉ ngơi đôi chút.
Không lâu sau, Viên Phi Phi quơ chân một phát, gác ngay lên trên đùi của Trương Bình, bàn chân đạp trúng đầu gối của Trương Bình, lâu lâu lại miết miết cạ cạ.
Trương Bình ngó Viên Phi Phi hiện giờ ngủ làm sao đã thành ra nằm ngang, thở dài một hơi, lại khép mắt.
Vật vờ mãi cho đến gần sáng, Trương Bình mới từ từ nhập mộng.
Viên Phi Phi ngủ đã đời, sáng sớm tỉnh dậy, nhìn thấy Trương Bình vẫn còn đang nằm, nàng liền bò đến, chống lên người Trương Bình, mơ màng nói: "Ông chủ……"
Trương Bình động đậy một chút, xoay mình, tiếp tục ngủ.
Viên Phi Phi lại nhích lên một chút.
"Ông chủ, ông còn không dậy sao."
Trương Bình lắc đầu, hắn đang xây lưng lại với Viên Phi Phi, Viên Phi Phi ngó hắn một cái, dựa vào lưng của hắn, tay tuỳ tiện lượm hai lọn tóc của hắn lên, cầm chơi.
"Ôi ôi, ta phải dậy rồi." Viên Phi Phi tự vỗ vỗ mặt mình, bò ra khỏi giường leo xuống đất. Mặc xong quần áo, quay đầu lại đã thấy Trương Bình lim dim nhìn nàng. Viên Phi Phi nói: "Ông chủ, ta ra ngoài đây."
Trương Bình không nói gì, Viên Phi Phi bảo: "Hôm nay có thể ta sẽ quay về trễ một chút."
Trương Bình nhắm mắt lại, trở mình.
Viên Phi Phi: "……"
Nàng nhìn Trương Bình đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, trong lòng vui vẻ, chạy tới nắm lấy cánh tay của Trương Bình.
"Vậy ta sẽ về sớm hơn một chút."
Có thế thì Trương Bình mới gật đầu với nàng một cái.
Trước khi Viên Phi Phi ra khỏi nhà, nàng chạy xuống bếp ngó một phen, phát hiện bao nhiêu thức ăn thừa đã bị ăn hết sạch, cũng không phiền lòng, đi thẳng ra khỏi cổng.
Nơi nàng muốn đến, không nơi nào khác, chính là Bùi Phủ.
Lúc vào trong Bùi Phủ, Viên Phi Phi nhạy cảm nhận ra, không khí có chút kỳ lạ. Bọn đầy tớ ngày thường vẫn yêu thích chào hỏi khách sáo với nàng, hôm nay kẻ nào kẻ nấy cúi gằm đầu không nói không rằng, chỉ chăm chăm lo việc của mình. Viên Phi Phi muốn hỏi han sự việc, nhưng mà thấy bộ dạng của người ta có vẻ như không muốn hé răng, đành thức thời ngậm miệng.
Cũng may, dọc đường đi không bị ai gây trở ngại.
Tuy nhiên, đợi đến khi nàng leo lên đến lầu hai, liền trông thấy Tiểu Lục hai tay bưng mâm cơm, quỳ trước cửa phòng của Bùi Vân, đứng bên cạnh hắn ta là tên hộ vệ Dương Lập.
Trông thấy Dương Lập, Viên Phi Phi thoáng ngạc nhiên một chút. Số lần tên hộ vệ trầm mặc này lộ diện không nhiều, hơn nữa mỗi lần gặp thì đều mang một dáng vẻ, trông như một khối đá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!