Chương 36: Đại thúc say rượu rồi !

"Đừng ngẩn ra nữa, đợi chút người cũng sắp quay lại rồi." Viên Phi Phi chọt chọt cánh tay của Trương Bình.

Trương Bình từ từ lấy lại tinh thần, khẽ gật đầu.

Viên Phi Phi nói: "Ông cảm thấy thế nào."

Trương Bình không trả lời, ngược lại vẫn nhìn Viên Phi Phi.

Ngươi cảm thấy thế nào.

Viên Phi Phi: "Hả? Ta cảm thấy?" Viên Phi Phi híp mắt lại tử tế nhớ lại một phen, nói: "Ta thấy cũng được, cô ta trông rất xinh đẹp."

Đôi môi mỏng của Trương Bình mím chặt, Viên Phi Phi đẩy hắn một cái, "Ông thấy sao."

Trương Bình gật đầu.

Viên Phi Phi vui vẻ nói: "Vậy quyết định như thế à?"

Trương Bình do dự một chút, sau đó lại khẽ gật đầu.

Viên Phi Phi bật ngón tay cái, chạy về chỗ cũ ngồi, đợi Lưu Thị quay lại.

Trương Bình cựa mình, thò tay đụng đụng vào cánh tay của Viên Phi Phi, Viên Phi Phi quay đầu, Trương Bình ra hiệu.

Ngươi có đói không.

Viên Phi Phi: "……."

Nàng hận rèn sắt không thành thép, muốn đạp cho Trương Bình một cước, nhưng trông thấy hắn hôm nay đang mặc quần áo sạch sẽ trên mình, không nỡ, cuối cùng chỉ khinh bỉ trừng mắt với hắn, nói: "Ngày thường sao không thấy ông có hứng thú với ăn uống như thế."

Trương Bình mỉm cười.

Ta là hỏi ngươi có đói hay không.

Viên Phi Phi: "Không đói."

Trương Bình biết rồi, lại buông thõng tay, điềm nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặt trời đã dần dần lên cao, trời hôm nay quang đãng, ánh nắng vàng rực rỡ ngoài cửa chiếu vào trong, hắt lên đường nét rõ ràng của khuôn mặt Trương Bình, làm dịu đi vẻ thâm trầm trên khuôn mặt ấy rất nhiều.

Họ cứ ngồi như vậy một hồi cho đến khi Lưu Thị quay lại.

Nàng ta bưng một bộ trà cụ, đặt lên bàn, sau đó rót trà.

"Hàn xá đơn sơ, không có trà ngon chiêu đãi, mong hai vị đừng chê."

Viên Phi Phi liếc một cái.

Là loại trà bình thường, cũng coi như tạm được.

Lò rèn của Trương Bình tuy không gọi là phú quý, nhưng nếu để nuôi sống hai người thì vẫn dư sức, ngày thường Trương Bình không có gì cần hao tốn tiền bạc, khoản chi tiêu lớn nhất là dùng vào việc mua trà.

Trương Bình không uống được rượu, nên chỉ thích uống trà, mỗi ngày rảnh rỗi đều đi pha một ấm. Làm một hồi cũng lây sang Viên Phi Phi, làm nàng cũng đâm ra có chút hiểu biết về lá trà.

Nàng biết Trương Bình thích uống trà, cho nên không cần biết là từ chỗ của Khuất Lâm Uyển hay từ chỗ của Bùi Vân, nàng cứ thiếu thì lại tới lấy một chút trà ngon. Cuối cùng thì cả hai bên đều biết ý, cũng không cần Viên Phi Phi tới cửa trắng trợn, bọn họ mỗi tháng đều chuẩn bị trà ngon, để sẵn cho Viên Phi Phi tới lấy.

Về cái giá phải trả cho mớ trà này……

Trương Bình không hiểu mấy thứ đó, hắn cùng lắm chỉ đem tiền mua trà giao hết cho Viên Phi Phi, sau đó đợi nàng mua về đem uống. Hắn thậm chí ngay cả trà mình đang uống tên chi cũng không biết. Mà Viên Phi Phi thì xưa giờ chưa từng nói gì với hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!