Chương 34: Đại thúc bị makeover

Đêm ấy, Viên Phi Phi nằm trên giường, Trương Bình nằm ngủ bên cạnh.

Trương Bình cả một ngày làm việc, không lâu sau đã ngủ.

Viên Phi Phi vẫn còn chống mắt.

Đã từng có rất nhiều lần Trương Bình là người nhập mộng trước nàng. Viên Phi Phi chầm chậm xoay mình, Trương Bình nằm nghiêng, xây lưng về phía nàng.

Đêm khuya người lắng.

Viên Phi Phi nương theo ánh trăng yếu ớt, nhìn bóng lưng dày rộng của Trương Bình. Hắn mặc một chiếc áo sát nách, đã vô cùng cũ kỹ. Viên Phi Phi còn nhớ, đây là vải Hồng Anh đưa tặng hai năm trước, vốn là để làm mền, kết quả còn dư một khúc, Trương Bình tự đo đạc, làm thành một chiếc áo để mặc.

Trương Bình là đàn ông to xác, tài nghệ may vá khỏi cần bàn. Trong hai năm qua, chiếc áo đã sứt chỉ không biết bao nhiêu lần, cổ áo đã te tua. Cuối cùng Viên Phi Phi thật tình nhìn hết nổi, theo Lăng Hoa học hai hôm, về nhà cắt một miếng vải đệm bên ngoài rồi khâu hết lại cho Trương Bình.

"Cho ông, lần này không thể nào sứt chỉ được nữa." Nàng đã nói với Trương Bình.

Lúc đó Trương Bình mới vừa làm việc xong, quay về phòng, người đầy mồ hôi. Mỗi khi hắn làm việc xong, phản ứng sẽ chậm hơn bình thường một chút, sau khi đón lấy chiếc áo, hắn nhìn nó chằm chằm hồi lâu.

"Ông chủ?"

Trương Bình bừng tỉnh, đem áo đặt xuống giường, xoa xoa đầu của Viên Phi Phi.

Đến nay, chuyện đã qua rất lâu rồi.

Trong bóng tối, Viên Phi Phi chậm rãi nhấc tay, nàng không dám đụng Trương Bình, nên chỉ phác hoạ theo đường nét lên xuống của bóng lưng hắn.

Dẫu cách một lớp áo vải, dẫu cách cả bóng đêm, Viên Phi Phi vẫn cảm nhận được từng đường lên xuống nhấp nhô của tấm lưng ấy như cũ. Như núi đồi và khe rãnh nho nhỏ trên một vùng đất bao la.

Trương Bình làm việc xong, sẽ lau mình một lượt, nhưng vẫn để lại trên người một mùi mồ hôi nhàn nhạt.

Ngày đông thì không đến nỗi, còn vào những ngày hè, mùi mồ hôi này sẽ càng nồng đậm hơn.

Viên Phi Phi yêu thích hương vị đó.

Trên người Bùi Vân cũng có hương vị, một loại hương vị như hoa lan của quân tử khí, dịu dàng nho nhã. Trên người Lăng Hoa cũng có, nồng nàn của son phấn và nước hoa, quyến rũ mê người.

Nhưng Trương Bình không hề giống như họ.

Nhiệt độ của cơ thể của Trương Bình bình thường cao hơn người khác, lẫn trong mùi mồ hôi phảng phất là mùi hương không đậm không nhạt của cơ thể hắn, trộn chung lại, thành một hương vị ấm áp thịnh khí của đàn ông, như hiện giờ.

Bao trùm xung quanh Viên Phi Phi, khiến nàng không thể không co gập.

Đêm ấy, Viên Phi Phi nhìn tấm lưng của Trương Bình, lâu thật lâu.

Nàng giống như ngẩn người, cũng giống như đang nghĩ suy gì đó.

………

Sớm tinh mơ hôm sau, Trương Bình tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã thấy Viên Phi Phi tay đang chống đầu ở một bên ngó hắn.

Rất ít khi thấy được nàng dậy sớm như thế này, Trương Bình chống người ngồi dậy, ngó qua nàng.

Viên Phi Phi mở miệng nói: "Ông chủ."

Trương Bình vận động cánh tay một chút, thản nhiên cười với nàng.

Viên Phi Phi: "Ta đi coi Lưu quả phụ với ông nhé."

Cánh tay đang duỗi của Trương Bình chợt khựng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!