Chương 33: Loli nghe bên vách tường

Ngươi muốn ta giúp ngươi như thế nào

Không đơn giản sao, cản lại là được

Vậy lỡ may Cầm Sắt biết được.

Thì thế nào.

Viên Phi Phi ngồi ngoài ban công của phòng Lăng Hoa, miệng gặm một nhành cây nhỏ, ngước đầu nhìn trời.

Không ai biết nàng đang ở đây.

Lăng Hoa cũng không biết.

Viên Phi Phi giúp Lăng Hoa vụng trộm lẻn ra ngoài, chạy đến cửa sau của viện chặn hai vị thiếu gia nhà họ Khuất kia lại đã được khá lâu rồi. Sự việc tiến triển thuận lợi ngoài dự liệu, Lăng Hoa chưa cần xuất chiêu, nửa câu cũng chưa nói, hai vị thiếu gia kia đã theo nàng ta về.

Viên Phi Phi vốn nên trực tiếp rời đi bằng cánh cửa sau đó, thần sai quỷ khiến sao, nàng không đi, mà lại chạy về phòng của Lăng Hoa trước bọn họ, đẩy cánh cửa trong phòng gần như chưa bao giờ được mở, ra ngồi hứng gió.

Nàng nghe thấy tiếng hai thiếu gia họ Khuất ôm Lăng Hoa tiến vào phòng, không lâu sau, một tên đầy tớ bưng rượu, điểm tâm và hoa ngon quả ngọt vào. Cũng bưng tới một bồn nước nóng, để một bên.

"Hai vị chủ nhân, cùng nhau?"

Giọng Lăng Hoa mát mẻ, Viên Phi Phi hứng thú đứng ngoài nghe, gần như có thể tưởng tượng ra ánh mắt như cười như không của Lăng Hoa.

"Huynh đệ chúng ta, thích cùng nhau làm mọi sự. Đúng không, Tử Như."

"Dĩ nhiên." Khuất Tử Như ngồi rất ngay ngắn, nói nhẹ như bông.

Lăng Hoa ngồi trên chiếc ghế giữa hai người, bổ trái cây, đưa cho mỗi tên một nửa.

"Cảm tình giữa hai vị chủ nhân thật tốt."

Khuất Tử Quang cười thản nhiên, tiếp nhận trái cây từ tay Lăng Hoa, nhưng không đặt vào miệng, chỉ cầm trong tay ngắm nghía.

Lăng Hoa nhếch miệng, rót cho mình một ly rượu, cũng không để ý đến hai kẻ bên người, bắt đầu tự uống.

Khuất Tử Quang và Khuất Tử Như cùng nhìn nhau, hào hứng nói: "Cô nương thật thú vị, nên xưng hô thế nào."

"Nô gia Lăng Hoa."

Khuất Tử Quang: "Linh trong từ nào." (1)

(1) Lăng và Linh đều đồng âm trong tiếng Trung, ling

Lăng Hoa một tay chống đầu, mắt nhuốm men rượu long lanh.

"Thì nhân bất thức……" (2) Lăng hoa khẽ thì thầm.

Khuất Tử Như nhún nhẹ chiếc quạt, chậm rãi ngâm: "Thì nhân bất thức, lăng vân mộc (3)……. thì ra là chữ lăng đó. Cô nương chuộng thơ văn?"

Lăng Hoa phì cười, đảo mắt nhìn Khuất Tử Như.

"Chủ nhân trông nô gia giống như chuộng thơ văn?"

Khuất Tử Như cười nhạt lắc đầu, "Không giống."

Lăng Hoa nhấc tay, ngón tay nuột nà móc lấy cổ áo của Khuất Tử Như.

"Chủ nhân nếu chuộng khẩu vị này, trong lầu cũng có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!