Chương 3: Loli làm việc!

Vào trong rồi, Viên Phi Phi đứng giữa sân ngó bốn phía.

Nơi đây vốn là một cái lò rèn.

Nhà có ba gian phòng, một cái giếng, còn có thêm hai gốc cây cổ thụ không biết tên. Viên Phi Phi thấy mỗi ngóc ngách trong sân đều chất không biết bao nhiêu là sắt thép đủ loại, hình thù trạng thái khác nhau. Căn nhà này tuy không tính là lớn, nhưng cũng không phải là nhỏ, vừa vừa phải phải. Tuy là lò rèn, nhưng được quét dọn sạch sẽ ngăn nắp.

Viên Phi Phi bất chợt quay đầu nhìn Trương Bình chăm chú.

"Ông là ông chủ của ta!"

Trương Bình mặt không biểu tình đứng sau lưng nàng, nghe thấy lời nàng nói, hắn lắc đầu.

Viên Phi Phi: "Ta làm nha hoàn của ông, ông có việc gì cứ sai bảo."

Trương Bình yên lặng một chặp, sau đó đi về phía gian nhà, lúc đi ngang qua Viên Phi Phi thuận tay vỗ vỗ vai nàng một cái.

Viên Phi Phi hiểu ý, bước theo hắn.

Đẩy cửa phòng mở ra, trong phòng ấm áp hơn bên ngoài không ít, Lòng Viên Phi Phi không khỏi than, quả nhiên có nhà ở vẫn là tốt nhất.

Trương Bình đóng cửa cẩn thận, châm lửa, chiếc đèn dầu trên bàn toả sáng.

Cấu tạo của gian phòng rất đơn sơ, một cái giường gỗ lớn, một cái bàn, một chiếc ghế dài, trong góc phòng kê một chiếc tủ gỗ lớn, ngoài ra không có gì khác.

À, không.

Nếu muốn nói đến điểm đặc biệt, đó chính là trên tường nhà của Trương Bình treo một tấm sắt lớn.

Tấm sắt ấy độ chín, mười tấc, nguyên tấm y như được dán lên tường, phẳng lì bóng loáng, không có một chỗ lồi lõm nào.

Tuy vậy đối với Viên Phi Phi, những điều này chẳng đáng để ý.

Nàng vào phòng tự tìm chỗ ngồi xuống trên băng ghế, Trương Bình nhìn nàng một cái, không có biểu cảm gì trên mặt. Hắn lấy từ đầu giường ra vài món đồ, đặt lên bàn.

Viên Phi Phi nghểnh cổ nhìn, là một xấp giấy thô. Còn có vài mẩu than vụn.

Trương Bình cầm mẩu than viết gì đó lên giấy, đưa đến trước mặt Viên Phi Phi cho nàng xem.

Viên Phi Phi nghiêm túc nhìn một lúc, sau đó ngẩng đầu lên.

Trương Bình chỉ chỉ trang giấy, giống như đang trao đổi cùng nàng.

Viên Phi Phi hạ thấp đầu, thành thật nói: "Không biết chữ!"

Trương Bình khựng lại, ngón tay cong cong vẫn giữ yên mẩu than, bất động.

Viên Phi Phi cũng tự biết cứ tiếp tục như vầy sẽ không phải một cách giải quyết tốt, nàng với tay bắt lấy tờ giấy, cầm trong trong tay nhìn kỹ thêm mấy lần.

Chữ viết bằng than đã khó viết, thêm vốn liếng chữ Viên Phi Phi có thể nhận mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, trang giấy này trong tay Viên Phi Phi nhìn không khác gì giun dế, ngay cả nên cầm xuôi ngược thế nào nàng còn không biết.

Viên Phi Phi coi một hồi, lại đem giấy trả lại, ngẩng đầu nhìn Trương Bình nói: "Xem không hiểu, ông có gì sai khiến?"

Trương Bình im lặng.

Viên Phi Phi thử đoán, nói: "Ta đi nấu nước cho ông?"

"Làm cơm?"

"Quét nhà?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!