"Ngươi đây là đang giỡn chơi với ta à?"
Giữa trưa tháng sáu, mặt trời thiêu đốt, ở đầu một ngõ nhỏ không lệch không thẳng nằm phía Nam của thành Kỳ Thuỷ, một tên thiếu niên đang ngồi trên một chiếc ghế con, lưng dựa vào khung cửa, hai chân thẳng tắp đang gác lên một chiếc bàn rộng hình vuông ở trước mặt, trên bàn đặt một cái cuốc.
Tên thiếu niên khoanh tay, ánh mắt do bị nắng làm chói không mở hết ra được, trông có phần lười biếng.
"Ngươi đây là đang giỡn chơi với ta à?" Hắn nói với người đang đứng đối diện trước bàn.
Người ấy thân hình không cao, có phần cục mịch, trông dạng thì có vẻ như là một người đầy tớ quãng đâu đó hai mươi tuổi, ăn mặc quần áo của một tiểu nhị. Trong tay hắn đang nắm một cái sạn dài, mặt đang nhăn nhó nhìn thiếu niên.
"Nhưng, nhưng mà……" Có lẽ do quá nóng nực, mặt của tên đầy tớ đỏ gay, hắn len lén nhìn thiếu niên một cái, lại đem ánh mắt thu về. "Nhưng mà, trong tiệm của nhà ta không thiếu cuốc mà, cái cũ vẫn còn ——"
Hắn nói được một nửa, thiếu niên chuyển mình, hắn ngước đầu nhìn khoé mắt hẹp dài, không biết tại sao, mồ hôi lại chảy ròng ròng, lời không nói ra khỏi miệng.
Thiếu niên cũng chẳng làm gì, chỉ đổi vị trí của hai cái chân đang vắt chéo lên nhau.
"Cái cuốc cũ nát đó trong tiệm các ngươi, ta nói một câu không dễ nghe, đem đào củ khoai cũng mẻ, ngươi làm sao mà dùng."
Tên đầy tớ này là người làm của tiệm rượu "Vương Gia" đầu ngõ, tên Vương Nhị, hắn nghe thiếu niên nói vậy, ngẩn mặt ngẩn mày nói: "Đâu có mẻ đâu."
Mặt của thiếu niên rất bình tĩnh, nói: "Đó là vì chưa đào khoai."
Vương Nhị thở phì phò hổn hển, thiếu niên lại chuyển người, hắn đặt chân xuống, đứng dậy, nắm tay chống trên bàn, người chồm tới phía trước.
Vương Nhị bỗng cảm thấy trước mặt tối sầm, lúc phản ứng kịp thời thì trông thấy một đôi mắt hẹp dài đang lạnh nhạt nhìn mình. Hắn run lên trong lòng, cảm giác ấy như là đang đi dưới ánh mặt trời thiêu đốt thì bỗng dưng cả người bị dội cho một chậu nước lạnh băng, tuy lúc ban đầu làm người ta rùng mình, cảm giác cũng rất sảng khoái.
"Ngươi……"
Khoé môi của thiếu niên cong lên, dùng giọng rất nhẹ nhàng chậm rãi nói: "Thật ra, lần trước lúc ghé tiệm của các ngươi mua rượu, ta đã ngó qua cái cuốc đó rồi, chính vì đã thấy rồi, cho nên sau khi ta về mới đặc biệt chuẩn bị một cái mới cho ngươi. Cái kia thật tình là không dùng được nữa rồi." Hắn nói xong cầm cái cuốc mới ở trên bàn đưa cho Vương Nhị, nói: "Khí cụ bằng sắt của nhà ta nổi danh toàn thành, ngươi đem về dùng bao nhiêu năm cũng không thành vấn đề."
Thiếu niên nhét chiếc cuốc vào trong tay Vương Nhị, kẻ kia dè dặt lúng túng tiếp nhận, thiếu niên lại nói: "Ướm lượng thử coi."
Vương Nhị cầm cái cuốc trong tay ướm ướm, thiếu niên đứng dậy, nói: "Thế nào."
Vương Nhị gật gù, "Cuốc rất tốt."
Thiếu niên nói: "Ngươi thường đến chỗ của ta mua đồ, ta sẽ không gạt ngươi."
Vương Nhị vẫn còn hơi do dự.
Thiếu niên nhìn hắn nói: "Nếu ngươi sợ không đủ tiền cũng đừng căng thẳng, coi như ta biếu ngươi được rồi, lấy đem về đi."
Vương Nhị ngạc nhiên ngẩng phắt đầu, "Biếu, biếu ta?"
Thiếu niên cười nhẹ nhàng, nói: "Vốn là làm riêng cho tiệm của các ngươi mà."
Vương Nhị nhìn thiếu niên, cảm thấy hơi hốt hoảng. Người trước mặt đang đứng giữa ánh nắng vàng chói lọi và tiếng ve sầu râm ran không dứt, nụ cười của hắn rất nhạt rất nhạt, nhạt đến độ tưởng như đó chỉ là ảo tưởng của bản thân mà thôi.
Tuổi của thiếu niên không lớn, trông nhỏ hơn mình không ít, sắc mặt của hắn không phải là trắng trẻo, nhưng rất sạch sẽ, một đôi mắt lạnh lùng sắc bén. Khoé môi của hắn như vĩnh viễn mang một nét cười như có như không, chỉ là nét cười đó mang một vẻ không giống với những người khác.
Cụ thể là không giống ở chỗ nào, Vương Nhị không thể nói rõ được, chỉ là, mỗi lần hắn trông thấy nét cười thế này, đầu óc như bị một trận cuồng phong thổi tới, ào ào mịt mù hỗn loạn.
Giờ đây cũng như thế.
Vương Nhị chân tay luống cuống móc ra hầu bao từ trong người, đếm tiền, đưa cho thiếu niên.
"Không, không thể lấy không đồ của ngươi, chưởng quầy của bọn ta sẽ mắng."
Thiếu niên nhận lấy, những đồng tiền tròn trịa trong tay hắn nằm thành một vòng, hắn nói với Vương Nhị: "Lần sau nếu có mối nào, nhớ đến tìm ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!