Chương 28: Hết quyển 1

Hôm sau đi học, Viên Phi Phi kéo Bùi Vân đến một nơi không có ai để ra tay.

"Đừng đừng……" Bùi Vân không dám la to, sợ sẽ kéo người khác tới, hắn thử bắt lấy nắm đấm của Viên Phi Phi, nhưng không thành công.

"Phi Phi, đừng đánh nữa, đừng đánh ta nữa."

Viên Phi Phi nghiêng đầu nhổ toẹt một bãi xuống đất, tay chống nạnh nói: "Ngươi còn dám mách lẻo nữa không!"

Bùi Vân chỉnh lý lại áo sống, cúi đầu lí nhí nói: "Ta không cẩn thận nên nói sai, không phải cố ý đi mách tội của ngươi……"

Viên Phi Phi: "Tha cho ngươi không dám."

Bùi Vân xoa xoa bả vai, gục đầu không nói.

Viên Phi Phi hoài nghi nhìn hắn.

"Ê, Mít Ướt, ngươi đang cười à."

Bùi Vân nào dám nói phải, hắn gục đầu, lắc lắc.

"Chậc." Viên Phi Phi khinh thường quay đi, nàng cũng không phải thật tình muốn ra tay với Bùi Vân, bây giờ cái bánh bao trắng này càng ngày càng không sợ nàng nữa rồi, cũng không biết đó là tốt hay xấu.

"Đi thôi." Viên Phi Phi sải bước quay về, "Đợi nữa lão già Khuất sẽ tìm đến."

Bùi Vân "Ừ" một tiếng, bước theo sau Viên Phi Phi.

Hôm nay Khuất Lâm Uyển đổi một quyển sách mới cho lũ trẻ đọc, còn đặc biệt chuẩn bị một phần dành cho Viên Phi Phi.

Viên Phi Phi nhìn cuốn sách thẻ tre trước mặt, sau đó ánh mắt đờ đẫn nhìn Khuất Lâm Uyển, "Này là gì."

Khuất Lâm Uyển: "Hoa Phu Chú Kinh của một đại nho sĩ trong triều hiện giờ, thu thập biên soạn văn chương kinh điển của mười danh gia trong một trăm năm qua, là thư mục của thánh nhân mà bất cứ thư sinh nào cũng cần phải đọc."

Viên Phi Phi ngoáy ngoáy lỗ tai, nói: "Được, để đó đi."

Khuất Lâm Uyển: "Ồ? Ngươi chịu đọc rồi à?"

Viên Phi Phi: "Nói sau."

Khuất Lâm Uyển híp mắt, rõ ràng là không tin lời nàng, Viên Phi Phi đương nhiên sẽ không đọc, chỉ bất quá nàng còn cảm thấy phiền với những lời nhắc nhở của Khuất Lâm Uyển hơn, lỡ may hắn chạy đi mách với Trương Bình, nàng sẽ nuốt không trôi.

Khuất Lâm Uyển vỗ vỗ thẻ tre, khom người ghé tai Viên Phi Phi bỏ nhỏ: "Hôm qua Bùi Nhi ghé nhà ngươi à?"

Viên Phi Phi lấy tay hất tóc của Khuất Lâm Uyển đang rũ xuống ra, "Hắn nói với ngươi rồi?"

Khuất Lâm Uyển: "Hắn làm sao có thể nói với ta được, là tối hôm qua ta trông thấy hắn đi theo ngươi."

Viên Phi Phi: "Ờ, đúng là có đi, hắn tới cảm tạ ông chủ."

Khuất Lâm Uyển cười sâu xa: "Dĩ nhiên."

Viên Phi Phi chau mày: "Cười cái gì."

Khuất Lâm Uyển bí hiểm lắc đầu, nói một câu "Không nói được đâu, không nói được." Rồi đứng thẳng người đi mất.

Viên Phi Phi bò càng ra trên bàn ngáp dài.

Trương Ngọc ngồi một bên ngoái đầu lại nhìn nàng một cái, lại xoay đầu xem sách. Một lát sau lại ngoái nhìn nàng một cái……

Viên Phi Phi biếng nhác nói: "Sao nữa đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!