Người dịch: idlehouse
Khuất Lâm Uyển bàng hoàng ngây người hồi lâu, xoay người đi ngược trở lại, Viên Phi Phi vừa kịp lấy làm lạ đã thấy hắn chạy vô chỗ bán kẹo mua một cây kẹo đường nhân bỏ miệng ngậm.
Viên Phi Phi: "……"
Khuất Lâm Uyển giải thích: "Chấn tĩnh."
Viên Phi Phi nhảy lên, "Ngươi nói ta nghe trước đã."
Mặt của Khuất Lâm Uyển mang vẻ ngây ngô.
"Nói ngươi nghe gì?"
Viên Phi Phi cảm thấy bản lĩnh giả ngu này của Khuất Lâm Uyển còn hơn cả Mã Bán Tiên một bậc, nàng mím chặt môi nhìn hắn, Khuất Lâm Uyển ngậm kẹo phính má hỏi: "Chẳng phải lúc vừa rồi bảo, Trương Bình không muốn để ngươi lo sao."
Viên Phi Phi: "À……"
Khuất Lâm Uyển nói: "Vậy là đúng rồi, hắn không muốn nói, ta sẽ không khua môi múa mép, nếu như hắn muốn để ngươi biết, tự nhiên sẽ nói với ngươi."
Viên Phi Phi: "……"
Khuất Lâm Uyển miệng to, không quá vài ngụm đã ăn xong chiếc kẹo, hắn vứt que kẹo, thuận tay chỉnh lý lại áo bào, nói với Viên Phi Phi: "Lên đường nhanh lên chút, hẵng còn một quãng đường phải đi."
Viên Phi Phi không tình nguyện lững thững đi theo sau Khuất Lâm Uyển, vừa đi vừa đá sỏi trên mặt đường, cắm đầu cắm cổ không biết đang nghĩ cái gì.
Đi được một chốc, Khuất Lâm Uyển chợt nói: "Bé con, đợi lát nữa ngươi dỗ Bùi Nhi một chút."
Viên Phi Phi rũ mắt, rầu rĩ nói: "Dỗ kiểu gì."
Khuất Lâm Uyển nhìn nàng, bảo: "Sao?"
Viên Phi Phi: "Dỗ người thì dỗ không xong rồi, nếu ngươi muốn để ta dỗ, thì ta dỗ hắn như chó mèo vậy."
Khuất Lâm Uyển lắp bắp: "Ch…chó mèo?"
Viên Phi Phi: "Dỗ hay không?"
Khuất Lâm Uyển quan sát Viên Phi Phi cẩn thận trong giây lát, cười rồi nói: "Coi như ta lần đầu nghe bảo đem người đi dỗ như chó với mèo, ngươi nói thêm một chút, muốn dỗ thế nào."
Viên Phi Phi liếc nhìn hắn, "Ngươi chịu để ta dỗ rồi?"
Khuất Lâm Uyển gật đầu: "Chịu rồi chịu rồi."
Viên Phi Phi tức thời phấn chấn, kéo tay áo của Khuất Lâm Uyển, đắc ý cười bảo: "Đi đi, tới chỗ này trước đã."
"Đi đâu?"
"Cứ đi là được !"
Vòng lại một chút, Viên Phi Phi dẫn Khuất Lâm Uyển vào một con đường nhỏ. Khuất Lâm Uyển không biết đường nên bị nàng kéo đi, chỉ một chốc sau, đến một toà nhà ba tầng nho nhỏ. Toà nhà bày biện tinh tế, bố cục nhã nhặn, trong ngoài thơm phức. Dưới hiên của mỗi tầng lầu đều treo đèn lồng thật lớn, giờ phút này trời nhá nhem tối, đèn lồng đã được nhóm lửa, cháy đỏ trông rất đẹp.
Cánh cửa lớn ở tầng trệt treo một tấm biển, trên viết ba chữ ——"Điền Tố Phường."
Khuất Lâm Uyển: "……" Hắn ngoài cười trong không cười nhìn Viên Phi Phi mắt đang sáng ngời ở bên cạnh, chậm rãi nói:
"Đây là nơi ngươi muốn tới?"
Viên Phi Phi: "Đúng rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!