Viên Phi Phi hỏi xong thì cúi nghiêng đầu, ghé tai ngay bên miệng của Lưu Tứ.
Toàn thân Lưu Tứ chỉ đủ sức hít vô, không đủ sức phả hơi, nằm trên giường hết sức yên tĩnh, cũng không biết có nghe thấy lời Viên Phi Phi nói hay không. Hơn nữa, hắn nằm một hồi sẽ động kinh co rút, làm Viên Phi Phi sợ hết hồn.
"Chao ôi……." Viên Phi Phi nâng đầu cong môi nhìn Lưu Tứ. Nàng lại hỏi thêm vài lần, Lưu Tứ vẫn một dạng như đã chết ngất, một chút phản ứng cũng không có.
Viên Phi Phi ngoảnh đầu, trông thấy bà lão lúc nãy đang còn run rẩy trốn sau bồn than, đầu cũng không ngước lên. Viên Phi Phi chau mày, quay đầu lại, khẽ nói bên tai của Lưu Tứ:
"Lưu Tứ, Bệnh Hủi kêu ta đến hỏi ngươi, là ai sai ngươi đi giúp họ……nếu ngươi không muốn bị ăn đòn thêm một lần nữa thì mau mau nói cho ta biết."
Lưu Tứ nghe đến tên Bệnh Hủi, toàn thân run bắn lên, khóe mắt của hắn tê liệt, không mở ra nổi, đành nhắm chặt lại, đầu mày xoắn chặt, hơi thở hổn hển phì phò.
Viên Phi Phi thấy hắn có động tĩnh, vội vàng ghé vào.
"Ai……. nói to lên một chút."
Lưu Tứ rất muốn há miệng ra, nhưng vì quá đau đớn, mới mở được một chút đã thành méo xệch không ra hình trạng gì.
"Giang……"
"Cái gì?"
"……Giang, Giang——"
Viên Phi Phi quan sát khẩu hình của hắn.
"……Giang?" Viên Phi Phi chau mày, lại hỏi: "Giang cái gì? Nhà nào?"
Miệng Lưu Tứ chỉ lặp đi lặp lại một cái tên, hổn hà hổn hển rời rạc, Viên Phi Phi nghe mà chỉ muốn vả cho hắn một cái bạt tai.
"Hà hà," Vừa nghĩ tới, Viên Phi Phi liền cười, bảo: "Đừng nói ta, mặt ngươi như thế này thật là giống bị ăn tát, kêu Bệnh Hủi thì co quắp lại." Viên Phi Phi phủi phủi quần áo, không ngó ngàng đến hắn nữa, xoay người rời đi.
Viên Phi Phi vừa ra tới nơi, Tám Chó đón đầu.
"Ngươi cứ thế mà vào à?"
Viên Phi Phi: "Nếu không thì làm sao vào."
Tám Chó trừng nàng, nói: "Ngươi không sợ bị người ta bắt sao?"
Viên Phi Phi lấy cánh tay đẩy hắn qua một bên, "Phiền phức."
Tám Chó không có phòng bị, bị Viên Phi Phi đẩy một phát té bịch đập mông xuống đất, Viên Phi Phi cười ha hả. Tám Chó tức đến nghiến răng nghiến lợi, bò từ dưới đất dậy, hung hăng hừ một tiếng, quay đầu bỏ đi.
Viên Phi Phi không ngờ hắn lại đi, vội vàng rượt theo hắn từ phía sau.
"Này này, ngươi làm gì, đi đâu đó."
Tám Chó hậm hực nói: "Đừng theo ta!"
Viên Phi Phi dày mặt cười: "Giận rồi à?"
Tám Chó lấy giẻ trùm kín đầu, không nhìn nàng.
Viên Phi Phi nói: "Đừng bịt nữa, cái khăn rách nát đó bẩn chết được, ngươi không sợ hôi sao."
Tám Chó mắt điếc tai ngơ, bước chân đi càng lúc càng nhanh.
Viên Phi Phi rượt theo phía sau, thấy Tám Chó nãy giờ không đếm xỉa gì đến mình, cười gằn một tiếng, thò tay ra ——
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!