Lưu Tứ năm nay hai mươi sáu, quê quán Trung Nam, tổ tiên xuôi theo con buôn lưu lạc tới thành Kỳ Thuỷ, dừng bước cắm rễ. Lưu Tứ thuở bé cha mẹ nhắm mắt xuôi tay, trong nhà chỉ còn lại cụ bà sáu mươi tuổi.
Lưu Tứ từ nhỏ không học vấn không nghề nghiệp, một chữ bẻ làm đôi cũng không biết, tên mình cũng không đọc ra hồn. Từ lúc hắn có ký ức đều suốt ngày theo phường vô lại quân bất hảo trong thành Kỳ Thuỷ làm những việc xấu như trộm gà bắt chó.
Nhà tù trong thành Kỳ Thuỷ từng nhốt hắn sáu lần.
May thay gan hắn không lớn, cùng lắm cũng chỉ làm những chuyện lén lén lút lút, cái mệnh cứt chó của hắn lăn lộn bao năm nay cũng chưa từng rước hoạ lớn lao gì.
Cho nên khi hắn bị người lôi ra khỏi giường vẫn còn ngơ ngác chưa biết tại sao.
Trăng treo cao trên trời, Lưu Tứ đang nằm trên giường phơi bụng ngủ ngon. Nhà của Lưu Tứ chỉ có một gian chính, một gian phụ. Lưu Tứ đuổi bà cụ nhà hắn qua gian phụ tối tăm lạnh lẽo, bản thân hắn ngủ trong gian chính.
Căn nhà này của hắn đơn sơ, không sân không cổng, người ngoài muốn vô chỉ cần vượt qua hàng rào thô sơ cao vài thước là xong.
Trương Bình ra khỏi chỗ của Bệnh Hủi, chiếu theo hướng dẫn, tới trước nhà Lưu Tứ. Hắn đứng trước lối vào ngó một chút, sau đó sải bước tiến tới.
Trương Bình mang một đôi giày vải cứng màu đen cột khít chân. Bước đi của hắn trầm ổn kiên định, trong bóng đêm không phát ra một tiếng động.
Hắn đứng trước cửa nhà xem xét nơi hai gian phân chia, sau đó đẩy cửa gian nhà chính.
Bên trong tối đen.
Trương Bình đến bên giường, nhìn thấy trên giường có một tấm chăn đang nhô lên một đống. Trương Bình ghé đến nắm một góc chăn, trực tiếp giật ra.
Trong chăn có một kẻ đang nằm ngửa giạng tay giạng chân.
Lưu Tứ đang say giấc, bỗng nhiên cảm thấy một trận rét lạnh, bị khí lạnh châm chích, hắn hắt xì liên mồm. Mơ mơ màng màng mở mắt ra, liền thấy một bóng người cao lớn đứng ngay đầu giường.
Lưu Tứ xuýt nữa tè ra quần.
"Quỷ…….. quỷ——" Hắn run lẩy bẩy đang muốn la to, Trương Bình lấy tay bịt chặt ngang miệng hắn. Khuôn mặt dơ bẩn của Lưu Tứ bị Trương Bình bịt lấy, mũi và miệng đều bị ép chặt, không một hơi thở có thể thoát, làm cho hắn đỏ mặt tía tai.
"Ai……. Aa, Aa——!" Lưu Tứ bị doạ sợ gần chết, Trương Bình lại bịt kín miệng hắn, xách cổ lôi hắn ra ngoài. Lưu Tứ muốn vùng ra, khổ nỗi sức Trương Bình quá lớn, ấn ngay cổ của hắn, hắn có muốn ngước đầu lên cũng chỉ sợ có cơ nguy sẽ bị gãy cổ.
Cứ như vậy, Lưu Tứ mặc lớp đồ lót, chân trần, bị Trương Bình lôi thẳng một mạch đi.
Ra khỏi cửa được quãng trăm bước, Trương Bình mới thả tay đang bịt ở mũi Lưu Tứ ra, lúc bấy giờ Lưu Tứ đã bị ngạt thở chỉ còn thoi thóp, người xụi đơ, bị Trương Bình lôi theo con đường khi nãy hắn đến.
Lúc quay lại chỗ của Bệnh Hủi, người gác cửa chỉ trông thấy hắn đã để yên cho hắn vào. Trương Bình đem Lưu Tứ vứt xuống địa đạo, Lưu Tứ bị té từ độ cao một trượng, chạm đất liền không ngừng la oai oái.
Nghe hắn kêu la, người trong hầm đều tỉnh giấc.
Bệnh Hủi và Râu Xồm ngồi chỗ sâu trong cùng của hầm, nãy giờ vẫn đang đợi Trương Bình quay lại.
Trương Bình đi xuống thang, lôi cổ áo của Lưu Tứ, khẽ nhấc lên như túm cổ một con chó, đem Lưu Tứ vứt đến bên chân của Bệnh Hủi.
"Ối ối, ối cha mẹ ơi……." Hắn xoa nắn cánh tay khuỷu tay bị đau, vừa kêu vừa ngẩng đầu. Bệnh Hủi nắm trong tay một cây gậy, đang tươi cười nhìn hắn.
"Tiểu Tứ, lâu ngày không gặp, tốt quá nhỉ?" mặt của Bệnh Hủi sần sùi, khi cười lên nhìn rất kỳ dị. Lưu Tứ trông thấy Bệnh Hủi, mặt hắn liền cứng đờ, sau đó nhỏ nhẹ khúm núm nói: "Ông, Ông Hủi……."
Bây giờ mới kịp phản ứng, đầu tiên cảm thấy chân đang đau nhất. Hắn bị Trương Bình xách ra khỏi nhà không mang giày, lôi kéo một mạch đến đây thì chân đã tróc một lớp da, hiện giờ đang xót như phải bỏng.
Hắn quỳ lết đến trước mặt Bệnh Hủi, ôm chân Bệnh Hủi khóc lóc nói: "Ông Hủi, trăm sự con chỉ biết cậy vào ông!"
Bệnh Hủi cúi đầu nhìn hắn: "À?"
Lưu Tứ chỉ vào Trương Bình đang đứng đàng sau, "Ông Hủi! Tên này đến cửa khi dễ người của Thập Bát Đường, con hết cách!"
Bệnh Hủi xoay xoay cây gậy trong tay, mỉm cười nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!