Chương 14: Loli cứu mỹ nhân !

Gió bắc thét gào, Viên Phi Phi mắt không chớp đang trừng Khuất Lâm Uyển, trong đôi mắt sáng như sao kia ẩn hiện tơ máu đỏ.

Khuất Lâm Uyển khẽ chau đầu mày.

"Gan của ngươi coi như không nhỏ, còn dám nhìn ta như vậy."

Viên Phi Phi đưa tay ra, hạ thấp giọng nói: "Trả ta."

Khuất Lâm Uyển ngắm nhìn dáng người bé nhỏ trước mắt, cảm thấy nàng giống y như con sói sắt con trong áo hoá hình người, hắn cười nhạt một tiếng, nói: "Ta còn tưởng là ngươi đang tính nhào tới cắn ta."

Viên Phi Phi ngoài cười trong không cười khẽ nhếch mép, cũng không nói gì. Nhìn thần tình của nàng khó đoán được là đang giận dữ hay đang vui vẻ, chỉ là, bàn tay kia vẫn đưa ra như cũ, chưa hề động đậy.

"Trả ta."

"À" Khuất Lâm Uyển "à" một tiếng, thanh thanh cổ họng, vốn định nói thêm vài câu, đúng lúc đó trong sân nổi lên trận gió.

Gió thổi rơi một chiếc lá khô vướng lâu ngày trên mái hiên, chiếc lá úa vàng xác xơ nhẹ rơi xuống trước mặt Viên Phi Phi, đôi mắt sau chiếc lá ấy vừa sáng quắc vừa kiên định. Trong chớp nhoáng, Khuất Lâm Uyển dường như thấy lại một quảng cảnh khác ——

Khi ấy hắn còn nhỏ tuổi, trong trí nhớ ghi khắc rõ ràng một đêm đông kia…… Đèn đuốc sáng rực khắp đại viện nhà họ Khuất, trong tay của võ sư là trường đao, đặt trên cổ của người thiếu niên ấy.

Thiếu niên chân trần đứng trên nền gạch buốt giá của con đường, hắn ăn mặc thật phong phanh, mỗi một hơi thở là một màn sương trắng nhàn nhạt, rơi trên lưỡi đao từng hơi lại từng hơi.

Tất cả mọi người đều nhìn hắn, Khuất Lâm Uyển cũng vậy.

Thời gian trôi qua lâu thật lâu sau, lâu đến độ toàn thân Khuất Lâm Uyển đã bắt đầu phát run, tay gắt gao nắm chặt lấy gấu áo của thúc phụ bên cạnh hắn.

Mà tiếp theo, chính ngay lúc trong sân nổi lên một cơn gió lạnh, thổi bay vô số lá khô, trong ấy có một chiếc lá cũng rơi xuống trước mặt thiếu niên như vậy, vào khoảnh khắc đó, thiếu niên cuối cùng chậm rãi hé răng, thấp giọng nhả một câu ——

Không phải.

Hắn sẽ không bao giờ quên, ánh mắt của Trương Bình khi ấy.

……

"Này, trả ta." Viên Phi Phi khẽ mím môi nói, "Ngươi còn ngây ngốc cái gì, mau trả ta."

Khuất Lâm Uyển hoàn hồn, cười với Viên Phi Phi, nói: "Nhóc con, chúng ta công bằng một chút, ta cũng chọi đá, chọi nếu mà trúng thì ngươi cho ta món đồ nhỏ này, được không."

Viên Phi Phi la lên: "Ngươi sao mà cứ đòi cướp đồ của ta vậy!"

Khuất Lâm Uyển: "Ta đây không phải là cướp, ngươi mới vừa nói, nếu chọi trúng thì ngươi chấp nhận."

Viên Phi Phi nhụt chí ngồi bệt xuống đất, phất tay loạn xạ nói: "Làm đi làm đi, ngươi chọi đi."

Khuất Lâm Uyển kêu một tiếng được, sau đó tuỳ tiện nhặt một viên đá từ dưới đất lên, lại tuỳ tiện ném. Đá vụt một thanh, bay trong không trung vẽ ra một tuyến đạo, sau đó không lệch không lạc, bay vèo qua tường.

Viên Phi Phi: "……"

Khuất Lâm Uyển: "……"

"Ha ha ha!" Viên Phi Phi chỉ khựng lại một giây, rồi lập tức cười ầm lên. "Ném quá giỏi ném quá giỏi!" Nàng từ dưới đất đứng dậy, nhào vào Khuất Lâm Uyển, vui đến nỗi không khép được miệng, "Mau trả ta, ha ha, mau trả ta!"

Khuất Lâm Uyển ngoảnh đầu trông thấy Bùi Vân đang nhìn về phía này với vẻ mặt phức tạp, hắn hơi thấy xấu hổ cười cười, lấy con sói đưa lại cho Viên Phi Phi.

Viên Phi Phi nhanh chóng bỏ hết mọi thứ vào trong túi, sau đó rảo bước ra khỏi cửa.

"Tiên sinh, cáo biệt!"

Nàng đi đến trước cửa, trông thấy Bùi Vân, thuận miệng nói: "Ngươi sao còn ở đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!