Chương 11: Loli vui vẻ !

Trương Bình tay cầm ấm trà, ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà nghỉ ngơi.

Hắn đang nhìn cái đầu của Viên Phi Phi nhấp nhô trong đống sắt phế liệu ở góc sân đã khá lâu rồi.

Từ sau khi Viên Phi Phi tan học ở thư viện về đến nhà hôm nay, chỉ tuỳ tiện ăn vài miếng cơm, rồi chạy đến đống phế liệu sắt lục tới lục lui, Trương Bình kéo cũng không sao kéo về được.

Hắn vỗ vai Viên Phi Phi, muốn biết rốt cuộc nàng đang có chuyện gì, nhưng Viên Phi Phi không chịu nói với hắn.

"Không sao không sao, ta ăn no rồi, vận động một chút."

Viên Phi Phi nhảy tới nhảy lui, leo lên leo xuống, Trương Bình nhìn thấy thú vị, nhất thời quên quay lại lò rèn luyện sắt.

Trong sân chất không ít phế liệu sắt, trong đó đa phần là những thứ như nồi chảo hỏng hoặc dụng cụ nhà nông, ngoài ra còn có những thứ Viên Phi Phi không biết tên, nhìn rất kỳ quái.

Viên Phi Phi vốn định tìm đại vài thứ gì đó, để đến lượt nàng phải làm Cái thì trưng dụng. Kết quả tìm tới tìm lui phát hiện không ít đồ chơi mới lạ thú vị, sau đó thì hoàn toàn quên mục đích ban đầu, cứ thế mà chơi ở bãi phế liệu sắt hết sức vui vẻ.

Trương Bình tay áo xắn lên, cầm ấm trà rót vào miệng uống, nghe trong sân vang tiếng binh binh bang bang, cũng không cảm thấy ồn ào. Chặp sau hắn ngồi bị mỏi, liền duỗi chân ra, tuỳ tiện dựa vào bức tường sau lưng.

Viên Phi Phi giơ cao một vật gì đó chạy lại, do bị dính bụi sắt, trên mặt và tay nàng đều lem luốc. Nàng chạy đến trước mặt Trương Bình, giơ thật cao vật ở trong tay lên.

"Ông chủ! Này là gì!?"

Trương Bình nhìn một cái, lắc lắc đầu.

"? " Viên Phi Phi trợn tròn mắt, "Ông cũng không biết?"

Trương Bình gật đầu.

Viên Phi Phi: "Ông tự mình rèn ra cái gì cũng không biết."

Trương Bình tuỳ tiện chỉ chỉ đầu mình, sau đó phất phất tay.

Viên Phi Phi nghĩ ngợi, nói: "Ông quên rồi?"

Trương Bình gật đầu.

Viên Phi Phi hơi bĩu môi, cầm miếng đồ sắt trong tay lật qua lật lại xem xét.

Kỳ thực Trương Bình không nghĩ ra nó là thứ gì cũng rất dễ hiểu, bởi vì cái vật sắt ấy căn bản chưa thành hình, mới chỉ là một dải sắt mà thôi, tuy nhiên kích thước độ dày đều đặn, vuốt thấy láng bóng, cho nên Viên Phi Phi mới chú ý nhặt nó lên.

Trương Bình nhìn một hồi, bỗng nhiên rút chân lại, ngồi thẳng người, cầm lấy dải sắt từ trong tay Viên Phi Phi.

Viên Phi Phi nói: "Ông nhớ ra rồi à?"

Trương Bình lắc đầu, hắn cầm dải sắt trong tay, quan sát hai đầu, sau đó bắt đầu uốn nắn.

Viên Phi Phi mở to mắt nhìn quên chớp.

Ngón tay của Trương Bình thô ráp hữu lực, một dải sắt cứng và bén trong tay hắn trông như một miếng kẹo mè xửng, tuỳ tiện uốn lên uốn xuống.

"Ôi …." Viên Phi Phi nhìn ngây ngốc.

Dần dần, dải sắt chậm rãi hiện ra một chút hình dạng, Viên Phi Phi chỉ tay, la to: "Thỏ!"

Trương Bình cười nhạt một tiếng, gật gật đầu, tiếp tục làm.

Viên Phi Phi vui sướng nhảy nhót tưng tưng bên cạnh Trương Bình, không lâu sau, hắn cầm miếng sắt đưa cho Viên Phi Phi.

Đây cũng là lần đầu tiên Trương Bình làm thứ này, trông con thỏ kia muốn không giống thỏ bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!