Chương 8: (Vô Đề)

Hắn nắm tay ta như nắm lấy cọng rơm cứu mạng, giọng run rẩy: "Rõ ràng hôm qua ngươi còn nói thích ta..."

Đúng, nhưng đó là vì hôm qua đầu ta chưa tỉnh.

Lúc châm cứu, ta còn lẩm bẩm: "Nếu ta vẫn còn thích hắn thì sao?"

Trong cung nhiều người phức tạp, ta cũng không nghĩ lời này có truyền đến tai hắn hay không.

Nhưng bây giờ ta không thích hắn nữa.

Vì, đầu ta đã khỏi rồi.

Trước đây, Bùi Khanh Chi luôn vì Doãn Vân Mộng mà lỡ hẹn với ta.

Phù Cừ từng hỏi: "Công chúa, thích một người, khi muốn đối xử tốt với người đó, có cần cân nhắc xem hành động của mình có rẻ tiền không?"

Khi đó ta không trả lời, vì chính ta cũng không biết.

Nhưng bây giờ ta có thể nói.

Đối xử tốt với người mình yêu, chưa bao giờ là rẻ tiền.

Chỉ là chọn sai người, nên mới trở thành rẻ tiền.

Câu này là một cố nhân từng nói với ta.

Bây giờ ta muốn đi tìm hắn.

Ta xin miễn việc thỉnh cầu gặp mặt nhưng Bùi Khanh Chi vẫn không ngừng trình lên. Rạng sáng ba ngày sau, lúc trời còn chưa sáng hẳn, ta lẻn đi gặp phụ hoàng. Phụ hoàng cũng chưa ngủ. Ông khoác áo choàng, nhìn ta ấm áp, đôi môi cứ động đậy liên tục. Nhìn khẩu hình, ta đoán ông đang khen ta dậy sớm, sức khỏe tốt. Ta biểu thị không dám nhận, chỉ nói về ý nguyện muốn đi Tần Dương Quan của mình.

Tần Dương Quan là vùng hiểm yếu ở biên cương, do quân Thẩm gia đóng giữ đã lâu. Nơi đó hoang vu, chiến sự không ngừng xảy ra, tướng sĩ vĩnh viễn không trở về là chuyện thường. Phụ hoàng nghe xong nghiêm mặt nhìn ta, hỏi: "Chiêu Dương, con thật sự muốn vậy sao?" Ta gật đầu, cười nhẹ: "Có một số việc, cho dù mất ký ức cũng không thể quên được." Thế là ông thôi không khuyên can nữa. Chỉ trước khi ta đi, ông nói: "Thẩm Hòa, trẫm đối xử với con như nữ nhi ruột, sang năm Lục công chúa của ta sẽ quay lại chứ?" Ta không trả lời, quay lưng vẫy tay từ chối ý kiến. Đúng vậy, ông không gọi sai. Ta là An Hòa, cũng là Thẩm Hòa.

Có lẽ lúc nào ta cũng đến không đúng lúc. Khi ta đi xuân còn chưa đến, lúc ta và Phù Cừ tới Tần Dương Quan, trời đã vào hè. Biên thành phấp phới cát vàng, cây cối khô héo như ở Dương Sóc. Sáu bảy ngày sau, cuối cùng ta đứng trước một sườn đất nhỏ. Phù Cừ nhìn ta khó hiểu: "Công chúa, đây là gì, sao người lại muốn tìm nơi này?" Ta ngồi xổm, lau lớp đất vàng để lộ bùn nâu đậm, cúi đầu nhẹ nói: "Phù Cừ, để ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện xưa nhé."

Chuyện xưa là thế này… Phụ thân ta vốn là đại tướng quân trấn Bắc, Thẩm Hoàn. Ông dụng binh như thần, dũng mãnh, thiện chiến. Quân Thẩm gia dưới trướng ông khiến các nước khác không dám động đến biên giới nước ta. Năm ta bảy tuổi, ông tử trận vì có phản tặc tiết lộ quân cơ. Mẫu thân cũng tự tử theo ông. Hoàng thượng vì chuyện này cảm thấy hổ thẹn, lại thương ta nhỏ yếu nên đón ta vào cung, ban họ hoàng thất, cho ta thân phận công chúa. Ta trở thành Công chúa Chiêu Dương đương triều, An Hòa.

Hoàng thượng nhân hậu, muốn dưỡng ta thành quý nữ. Nhưng ta không có mệnh hưởng phúc, thiên phú đều nằm trên binh pháp và võ nghệ. Ông không cưỡng lại được, cuối cùng nhường ta chưởng ấn quân Thẩm gia, một lần đến Tần Dương Quan này là tám năm. Cũng tại Tần Dương Quan, ta gặp Trần Tiễn Tri, giáo vệ dưới trướng phó tướng thống lĩnh Tả Trung Lang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!