Chương 389: (Vô Đề)

Thời điểm đứng dậy, cô lại làm bộ rất suy yếu thiếu chút nữa ngã xuống, Phong Thiên Dục nhịn lại tất cả nụ cười, đơn giản chỉ cần lấy tay đỡ lấy cô, cô liền thuận thế ngã vào trong ngực hắn, mà hắn phụng bồi cô diễn, hai người rõ ràng xấu xa như nhau...

"Bối, không sao chứ?"

"Không sao... Chỉ là chân có chút mềm, đều là do anh đấy... Xấu lắm!"

Vừa nói, người nào đó rất rõ ràng không biến sắc nhìn Cát Văn Huệ sắc mặt đã trở nên có chút vàng như nến!

Bà cô già, nhìn thấy không? Đây chính là sự khác nhau giữa chúng ta, nhìn thấy không? Đây chính là thế giới của tôi và anh ấy, ai cũng không thể bước vào!

Mặc dù có lẽ cô đã từng có anh ấy, mặc dù... Mặc dù tôi không thể không thừa nhận, tôi từng ghen tỵ với cô, nhưng bắt đầu từ hôm nay, tôi tuyệt đối sẽ không còn ghen tỵ nữa!

Bắt đầu từ hôm nay... Chiến tranh giữa hai người phụ nữ, cũng mới chân chính bắt đầu, đối với hắn, cô tuyệt đối không thối lui! Còn là sau khi hắn thổ lộ!

Hắn từng nói, yêu cô, cũng yêu cô...

"A, đây còn không phải là do em không ngoan, anh nhớ được là em chủ động trước đấy!"

Hắn cúi người dùng chóp mũi cọ xát cô, đồng dạng, hắn hiển nhiên cũng hoàn toàn không tính toán đặt Cát Văn Huệ trong mắt, hắn đáp ứng rồi, cam kết với Bối, sẽ không để cho cô bị tổn thương, sẽ không để cho cô khó chịu, cho nên lúc này, dĩ nhiên là thời điểm tốt nhất cho hắn tỏ rõ lập trường của mình!

"... Cái đó... Hai người... Ở cùng một chỗ?"

Run rẩy trong thanh âm, ngay cả Cát Văn Huệ cũng không cách nào coi thường! Cảm giác đau! Đây chính là cảm giác đau... Một màn trước mắt này, thật sâu đâm vào trong trái tim cô!

Hắn tuyệt tình như vậy thật sao? Xấu xa như vâyh thật sao? Nhanh như vậy... Nhanh như vậy đã ở cùng một chỗ với đứa bé này thật sao?

Để cho khi cô căn bản còn chưa kịp ra tay, hai người họ liền khiến cho cô ứng phó không kịp sao?

A, ác độc! Thật ác độc! Bất quá cũng không sao cả, nếu Hàn Bối Bối quả thật giỏi như vậy sao? Cô cũng muốn xem một chút, ai mới là người lợi hại? Ai lợi hại hơn ai! Cô lăn lộn trong giới giải trí đã nhiều năm như vậy, đã sớm không phải kẻ ngốc, có một số việc, cô đã sớm có thể nhìn hiểu!

Nha đầu này là cố ý, tuyệt đối là cố ý, hạ chiến thư cho cô, cho nên tại sao cô có thể không nhận?

"Hả? Chị Văn Huệ nói em và Dục sao?"

"... Ừ!"

Hàn Bối Bối nhìn thân thể Cát Văn Huệ đều có chút đang khẽ run, lộ ra một nụ cười thiên sứ!

Mà Phong Thiên Dục càng thêm hiểu, sau khi tỏ rõ lập trường của hắn, hắn chỉ cần đứng ở bên cạnh Bối Bối là được, hắn không cần nói chuyện, tiếp theo là tiết mục của hai người phụ nữ này!

Nếu như hắn thật sự lên tiếng, ngược lại sẽ thương tổn tới tự ái của Bối Bối, sẽ khiến cho cô cảm thấy, bản thân vô dụng...

"Đúng vậy, chị Văn Huệ, em và Dục ở bên nhau, chúc phúc chúng em chứ?"

"Vậy em biết, anh ấy và tôi..."

"Sao? Chị Văn Huệ muốn nói gì? Nói Dục và chị từng có một thời gian ở bên nhau? Nói đến chuyện trước kia của anh ấy sao?"

Trên mặt Bối Bối hiện ra một nụ cười châm chọc, căn bản không để cho Cát Văn Huệ mở miệng trước, mình trước tiên đã nói hết ra, loại chuyện như vậy nếu từ trong miệng cô nói ra trước, cô rất rõ ràng, hoàn toàn khác với từ trong miệng Cát Văn Huệ nói ra!

"Chị Văn Huệ, không sao, chuyện của chị và anh ấy, em đều biết, anh ấy cũng đều nói với em, hơn nữa anh ấy cam kết với em, sau khi ở bên cạnh em, anh ấy liền tuyệt đối sẽ qua lại với bât kỳ một người phụ nữ nào khác, từ nay về sau, anh ấy sẽ chỉ có một người phụ nữ là em! Cho nên cũng chính bởi vì như vậy, em không ngại, trước kia em, quá nhỏ, không thể đứng ở bên cạnh anh ấy, khi anh ây tịch mịch, khi anh ấy cần phát tiết, đều là chị Văn Huệ giúp em phụng bồi, điểm này, em còn phải cảm ơn chị!"

Cô cười... Giấu đao trong nụ cười!

Thì ra cô ở trong thế giới của Hàn Bối Bối cùng Phong Thiên Dục, chỉ là khi hắn tịch mịch, cần phát tiết?

Mà nguyên nhân cũng chỉ vì Hàn Bối Bối quá nhỏ? Tạm thời không làm được người giúp hắn phát tiêt? Cho nên mới là cô? Cho nên cô cứ như vậy làm thế thân của một một đứa bé bảy năm?

Chật vật không đất dung thân... Cát Văn Huệ ở trong lời nói sắc bén của Hàn Bối Bối, bị cắt đến thương tích khắp người...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!