"Hừ! Đồ tồi, ngủ suốt hai ngày hai đêm "
"Cho nên em cũng trông giữ hai ngày hai đêm sao? Thảo nào!"
Rõ ràng, âm cuối của người nào đó kéo thật dài ~~ trong âm cuối này, rốt cuộc bao hàm ý tứ gì? Hắc ~~ một người phụ nữ nào đó nhất định sẽ truy cứu tới cùng!
"Này, này, này, ánh mắt của anh là như thế nào?"
"Không có, chẳng qua là thấy quần áo trên người em còn dính máu, hơn nữa không biết mấy ngày rồi chưa tắm, cũng có chút mùi vị khiến cho người ta không thoải mái... È hèm... Em biết đấy!"
Nhíu mày! Cười tà! Mặc dù trên đầu quấn băng gạc, nhưng giờ phút này một chút cũng không ảnh hưởng tới khí suất của hắn!
Mà những lời này, mặc dù nghe như đang kể khổ, nhưng thật ra hai người đều hiểu, chỉ là một cách nói trá hình để cho cô đừng lo lắng mà thôi...
"Được lắm, anh còn dám giễu cợt em? Cũng không nhìn một chút em vì người nào, canh giữ ở chỗ này hai ngày hai đêm!"
Rất đúng lúc, bụng người nào đó, lúc này lại kêu èo èo, cô xấu hổ chạy đi, thật mất thể diện!
Dĩ nhiên, lần này chạy đi không có bất kỳ gánh nặng nào trong lòng, là hoàn toàn không có áp lực, trong lòng thoáng cái thoải mái rất nhiều!
Giống như hắn đã nói, nếu toàn thân cũng bẩn như vậy rồi, không tắm sao được?
Chẳng qua khi cô chạy đi, Phong Thiên Dục nằm ở trên giường lớn, cơ hồ lại tỏa ra hơi mù nơi đáy mắt!
Giùng giằng đứng dậy từ trên giường lớn, hắn trực tiếp cầm điện thoại lên, dọi cho Lãnh Thiếu
(Lão đại trước của J)
"Giúp tôi tra một chút, thân phận cùng toàn bộ tư liệu của người mấy ngày trước tập kích tôi, phải nhanh!"
"... Lão Đại, có người tập kích anh?"
Trong thanh âm của Lãnh Thiếu thoáng qua một tia nguy hiểm, đôi mắt trong giây lát đó, cũng đã hơi nheo lại, choáng nha, ai không muốn sống nữa rồi?
"Hừ, chuyện hai ngày trước rồi!"
Bối Bối nói hắn đã hôn mê hai ngày hai đêm!
"SHIT, tôi lập tức đi điều tra, sau khi điều tra được, tôi sẽ xử lý cả nhà hắn!"
"Trước hết đừng nóng lòng như vậy, tôi cũng không cho phép cậu có bất kỳ hành động gì, sau khi tra ra được, trước tiên đem tất cả tài liệu, tập hợp cho tôi!"
"Vâng, Lão Đại, tôi hiểu!"
Sau khi cúp điện thoại, xem chừng đợi lát nữa Bối Bối khẳng định lại muốn xông tới, cho nên hắn vẫn là ngoan ngoãn nằm xuống!
Người trên toàn thế giới đối với hắn mà nói, cũng hoàn toàn không có ý nghĩa gì, hiện tại người duy nhất hắn quan tâm, người duy nhất hắn muốn dùng tính mạng để bảo vệ, chính là Bối Bối của hắn ... Người nào muốn động đến một sợi tóc của cô, trước hết phải hạ được hắn rồi hãy nói!
Mà sự cố lần này, không biết đến cùng là tốt hay là xấu, lấy tâm tình của Hàn Bối Bối mà nói, thật ra có chút mâu thuẫn, có chút vui vẻ, lại có chút áo não!
Vui vẻ vì sau sự cố lần này, hắn tạm thời không cần đến công ty, dĩ nhiên cô cũng không cần đi, có thể luôn luôn ở nhà cùng hắn, chỉ có hai người bọn họ...
Áo não là, hắn bị thương, cô lại còn vui vẻ... Nha, con người ấy mà, đều là sinh vật mâu thuẫn như vậy, không phải sao?
Trong vườn hoa lớn của Phong gia, kỳ thực Phong Thiên Dục không suy yếu đến cần phải ngồi xe lăn, nhưng không có biện pháp, căn cứ vào yêu cầu của cô, hắn chỉ có thể có điểm kinh sợ ngồi trên xe lăn, mặc cho cô đẩy đi!
"Dục, anh thích hoa gì?"
"Anh thích gì không quan trọng, quan trọng là Bối Bối thích! Bối Bối thích lan hồ điệp, anh sẽ thích, Bối Bối thích bách hợp, anh cũng sẽ thích, Bối Bối thích cây cát cánh, vậy anh cũng thích!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!