Chương 9: (Vô Đề)

Không ai nhìn thấy Tần Sương Tinh. Hoặc nói là, Tần Sương Tinh không tới.

Cậu ấy không biết hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập trường?

Vinh Phong vốn dĩ cho rằng, trường học sẽ mời cậu – cựu học sinh xuất sắc lên bục phát biểu, cho nên Vinh Phong mới chịu vào hội trường nóng chết người. Kết quả nhẫn nại nghe ngóng từ các cựu học sinh, trước sau vẫn không thấy cậu.

Hiện giờ anh đã đi một vòng hội trường, rồi đi một vòng quanh trường học. Sau khi hỏi thăm hết tất cả những người có khả năng nhận biết Tần Sương Tinh, anh rút ra kết luận: Tần Sương Tinh không tới.

Do hôm nay có tiết học sao?

Vinh Phong nhịn không được, lấy di động muốn nhắn tin cho cậu.

Giữa hè nắng gắt, chỉ đứng yên dưới mặt trời, cả người đã bị nướng cho nóng bừng. Vinh Phong nắm di động, chất liệu kim loại dần tăng nhiệt độ. Anh mím môi, chung quy vẫn bỏ qua ý tưởng này.

Quá kỳ.

Hiện tại anh đối với Tần Sương Tinh mà nói chỉ là một người xa lạ. Hơn nữa là người lạ vô tình gặp nhau tại quán bán đồ ăn sáng trong chợ, quen biết nhau bởi một sự cố xấu hổ. Nếu anh đột ngột nói "Thật ra tôi với cậu là bạn cùng trường", Tần Sương Tinh nhất định sẽ hỏi anh: Tại sao anh biết tôi học trường nào?

Anh đâu thể đáp "Thật ra tôi yêu thầm cậu bảy năm".

Không ổn lắm.

Anh vừa mới cứu cậu, bây giờ mà nói kiểu đó, nhìn kiểu gì cũng thấy thiếu đạo đức. Dù chỉ là một chút ít khả năng, Vinh Phong cũng không muốn cậu khó xử.

Nói đến cũng buồn cười. Cái gì mà yêu thầm bảy năm, vất vả mãi mới gặp nhau, thế mà đến mặt mũi người ta cũng không nhận ra, phải dựa vào tên mới nhận ra.

Tự mình cảm động thì có, yêu thầm cái quái gì.

Vinh Phong cười tự giễu.

Anh nói lời cảm ơn với cô gái đứng trước mặt: "Cảm ơn, tôi biết rồi."

Dứt lời, đang muốn đi, cô gái phía sau bỗng gọi anh lại: "Từ từ, đàn anh! Cái đó, anh biết vụ Tần Sương Tinh xuất ngoại không…"

Xuất ngoại.

Vinh Phong dừng bước chân, xoay người, lễ phép nói: "Ừm, tôi biết cậu ấy từng xuất ngoại."

Mùa hè sau khi kết thúc khóa lớp 10, Tần Sương Tinh xuất ngoại.

Năm đó Vinh Phong thi đại học. Anh vốn định chờ thi đại học xong sẽ tìm Tần Sương Tinh, cẩn thận biểu đạt tấm lòng của mình. Kết quả Tần Sương Tinh biết mất, để lại cho Vinh Phong một ghế ngồi trống trơn, cùng một trái tim trống rỗng như diều đứt dây.

"Nhưng không bao lâu sau cậu ấy đã về…"

Cô gái không chắc lắm, quay đầu nhìn bạn mình, "Hình như quay lại cuối học kỳ 2 lớp 11?"

"Hình như là thế, tớ cũng nhớ là lớp 11…"

"Đúng, là học kỳ 2 lớp 11." Cô gái như nhớ ra cái gì, biểu cảm ngữ khí biến thành khẳng định, "Khi đó tớ còn thắc mắc, tại sao vất vả xuất ngoại rồi đột ngột chạy về nước thi đại học…"

"À, cậu nói thế tớ cũng nhớ ra. Kỳ lạ thật đấy, cậu ấy trở về sau hơn nửa năm, vừa trở về liền lên lớp 12, thành tích lập tức tụt dốc. Có thể là vì giáo trình dạy học của trường cấp 3 nước ngoài khá đơn giản, cậu ấy gần như là từ lớp 10 nhảy lên lớp 12, nội dung chương trình lớp 11 không học hoàn chỉnh. Chậc, chẳng khác nào học lại từ đầu, lại muốn cùng mọi người giải đề ôn thi đại học, sao mà theo kịp…"

"Hình như sau đó cậu ấy bị chững lại."

"Đúng đúng đúng! Tớ cũng có ấn tượng! Không phải cậu ấy là học sinh xuất sắc à, khi đó mọi người đều cho rằng qua một khoảng thời gian là cậu ấy có thể theo kịp, ai dè cậu ấy bị chững lại luôn. Trở nên không thích nói chuyện, cực kỳ quái gở… Nghe đồn là sợ xã hội…"

"Đúng vậy. Khi đó cậu ấy thường xuyên xin nghỉ đi khám bệnh, chủ nhiệm lớp nói tâm lý cậu ấy quá yếu ớt, mọi người đừng học cậu ấy. Cuối cùng thi đại học không được tốt… Mà thi vào đâu nhỉ…"

Hai cô gái đứng trước mặt là bạn cùng lớp của Tần Sương Tinh. Hai cô dùng giọng tự thuật tầm thường nói chuyện với nhau, mỗi một câu một chữ như dây thép quấy lên người anh, từng chút từng chút siết chặt trái tim Vinh Phong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!