Chương 84: Hoàn chính văn

Ngày hôm sau.

Hai người ngủ một mạch đến tận chiều mới từ từ tỉnh lại.

Đây là nhà của Tần Sương Tinh.

Phòng ngủ của Tần Sương Tinh không phải giường đôi, chỉ có thể coi là giường đơn hơi rộng một chút. Vì vậy Vinh Phong ôm cậu vào lòng suốt cả đêm, sợ cậu ngủ say lăn xuống đất.

Tối hôm qua, ban đầu Vinh Phong định về nhà mình.

Sau khi dập tắt trận cháy rừng ở núi Kim Dương, Tần Sương Tinh phải về nhà báo bình an với bố mẹ. Hai người nắm tay nhau quay về thành phố, lưu luyến tiễn nhau đến dưới nhà Tần Sương Tinh, Vinh Phong đưa tay vuốt ve má cậu.

Tần Sương Tinh chợt nói: "Về nhà với em đi."

Vinh Phong sững sờ: "Không phải nói đến Tết Trung Thu mới…"

Tần Sương Tinh cúi đầu, đầu ngón tay khẽ cọ vào lòng bàn tay ấm áp rộng lớn: "Không nỡ để anh đi."

Thế là Vinh Phong theo cậu lên nhà.

Mở cửa vào nhà, Tần Như Tùng và Lâm Phượng Kiều quả nhiên đều vô cùng ngạc nhiên.

Nhưng biểu cảm ngạc nhiên chỉ thoáng qua rồi biến mất, họ nhanh chóng vui mừng hỏi: Đây là người bạn lính cứu hỏa mà con hay nhắc đến phải không? Mau vào đi! Hai đứa muốn tắm trước hay ăn trước? Để bố mẹ làm nhiều món ngon cho hai đứa!

Kết quả là tối hôm đó, Vinh Phong lại ở nhà Tần Sương Tinh, ăn bữa cơm gia đình do chính tay bố mẹ cậu nấu, dùng phòng tắm nhà cậu để tắm rửa.

Còn việc ngủ ở đâu…

Tần Sương Tinh rất tự nhiên kéo anh vào phòng ngủ của mình, chẳng cần nói gì với bố mẹ, cứ như hồi nhỏ dẫn một người bạn thân thiết về nhà.

Hai người kề sát vào nhau, chen chúc trên chiếc giường có phần chật chội, ôm nhau ngủ.

Quá mệt.

Hơn mười tiếng chiến đấu không ngừng nghỉ, sức lực cạn kiệt và tinh thần căng như dây đàn đã đào rỗng cơ thể họ, phải nhờ ý chí mạnh mẽ mới không ngã gục tại chỗ.

Tần Sương Tinh là vậy, Vinh Phong càng không cần phải nói.

Hai người dựa sát vào nhau, như đôi rái cá nắm tay nhau ngủ trên mặt nước sông. Nắm tay nhau để không bị dòng nước cuốn trôi, không lạc mất nhau, vậy là có thể yên tâm nhắm mắt ngủ.

Một giấc ngủ dậy đã là chiều ngày hôm sau.

Tần Sương Tinh vẫn còn ngủ say sưa, như mèo con ham ngủ không chịu tỉnh.

Vinh Phong nhẹ tay nhẹ chân ngồi dậy, đi ra phòng khách, nhìn thấy bố mẹ của Tần Sương Tinh.

"Cháu chào cô, chào chú."

Vinh Phong lễ phép chào một tiếng.

Tần Như Tùng và Lâm Phượng Kiều liếc nhau, đồng thời mở miệng mời anh ngồi.

"Đừng khách sáo," Tần Như Tùng nói. "Nào, ăn chút trái cây đi."

"Chuyện của hai đứa, cô chú đại khái cũng đoán được." Lâm Phượng Kiều nói, "Đừng lo, cô chú sẽ không cản trở hai đứa… Chỉ cần hai đứa hạnh phúc là tốt rồi, điều đó quan trọng hơn tất cả."

Vinh Phong ngẩn ra, hốc mắt đỏ lên.

……

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!