Chương 82: (Vô Đề)

Nửa tiếng trước. Dưới chân núi Kim Dương, gần lối vào thôn.

Hôm nay Tần Sương Tinh một mình vác dụng cụ đến núi Kim Dương.

Lần khảo sát ngoài trời trước cùng đàn anh Tống Tranh thu hoạch rất khá, cậu đã thu thập được nhiều loài côn trùng thú vị. Sau khi mang về phòng thí nghiệm kiểm tra, cậu phát hiện trên một số cá thể côn trùng có những đặc điểm cần phải lưu tâm.

Vì vậy hôm nay nhân lúc rảnh rỗi, cậu quay lại địa điểm bắt côn trùng đã ghi chép hôm trước, xem có thể tìm thêm cá thể tương tự để chứng thực cho suy đoán của mình không.

Do địa điểm nằm ở khu vực chân núi, một mình vào rừng không thành vấn đề nên Tần Sương Tinh không rủ ai theo. Vinh Phong thì có việc bận.

Tần Sương Tinh một mình đến chân núi, men theo lộ trình lần trước, rất nhanh đã bắt đầu công việc thu thập côn trùng.

Trời hôm nay rất nóng.

Tần Sương Tinh cầm vợt bắt côn trùng, cúi đầu bắt một lúc đã nóng đến mức không chịu nổi. Cậu lau mồ hôi xong tu ừng ực chai nước.

Thời tiết cuối tháng Chín đáng lẽ đã sang thu, vậy mà năm nay cái nắng oi ả lại kéo dài dai dẳng khác thường. Vừa khô vừa nóng, không khí chứa đầy sự bức bối.

Tần Sương Tinh có cảm giác mỗi lần thở đều làm mất nước, bình nước khoáng 800ml vơi đi một nửa trong phút mốt.

Cậu nóng tới nỗi thấy hoa mắt.

Khoan đã.

Tần Sương Tinh đặt chai nước xuống, dụi mắt, không chắc chắn lắm nhìn về phía xa.

Cậu có nhìn nhầm không? Sợi khói đen mơ hồ trên đỉnh núi phía xa kia là…

Núi Kim Dương là một dãy núi trải dài rộng lớn, không chỉ gồm mỗi ngọn núi mà cậu đang đứng. Toàn bộ dãy núi kéo dài hàng trăm kilomet, có trữ lượng tài nguyên rừng phong phú.

Tần Sương Tinh có dự cảm chẳng lành, vội lục balô lấy ống nhòm, trèo lên chỗ cao hơn, chăm chú quan sát.

Sắc mặt cậu thay đổi.

Trên núi đúng là có khói đen. Hơn nữa chỉ trong vài giây ngắn ngủi tìm ống nhòm, khói đã dày hơn rất nhiều, cuồn cuộn màu đen xộc thẳng lên trời.

Cháy rừng, hơn nữa thế lửa không nhỏ!

Tần Sương Tinh biến sắc, lập tức gọi 119.

Điều khiến người ta yên tâm là bên trung tâm cứu hỏa cho biết, trạm cảnh giới cháy rừng địa phương đã sớm phát hiện hỏa hoạn và đang khẩn trương đến hiện trường cứu hỏa. Nhân viên tổng đài cảm ơn cuộc gọi của cậu, đồng thời dặn cậu lập tức rời khỏi núi, tránh xa khu vực cháy.

"Vâng. Em đi ngay!" Tần Sương Tinh lập tức thu dọn đồ đạc, quay về theo lối cũ.

Thời tiết nắng nóng, trời hanh vật khô. Tần Sương Tinh nhanh chóng rút lui, không ngừng ngoái lại nhìn nơi đang bốc cháy.

Ngọn lửa gần như gặp gió là bùng lên. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, dù ở xa như thế cũng có thể thấy ánh lửa bằng mắt thường.

Cháy nhanh quá!

Tần Sương Tinh cả kinh, bước chân vô thức tăng tốc.

Nhưng khi đến lối vào núi, cậu sực nhớ ra.

Không được, không thể cứ đi vậy. Từ nội thành thành phố Nghi Giang đến đây, tuyến đường ngắn nhất chính là con đường này. Lúc nãy trước khi vào núi, cậu đã chú ý thấy ven đường chất đống rất nhiều vật liệu lặt vặt. Thôn gần đó đang chuẩn bị mở mấy dự án du lịch nhà nông, mấy thứ chất đống ven đường đều là vật tư xây dựng.

Một chiều xe đi thì không sao, nhưng nếu trên núi cháy lớn, những thứ này chắc chắn sẽ cản trở công tác cứu hỏa.

Không được, không thể cứ thế bỏ đi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!