Chương 81: (Vô Đề)

Vài ngày sau.

Tại một nhà hàng Nhật ở thành phố Nghi Giang, vào giờ ăn trưa.

Đây là một nhà hàng Nhật thuộc phân khúc tầm trung, chi phí bình quân không thấp, nhưng cũng chưa đến mức đắt đỏ quá đáng. Vì vậy khách trong tiệm khá đông, muốn đến ăn thì phải gọi điện đặt trước.

"Tôi biết ngay anh sẽ đến tìm tôi."

Triệu Ất mở miệng lúc nhân viên phục vụ bê đồ ăn lên bàn. Gã lễ phép ngẩng đầu, dùng tiếng Nhật nhẹ nhàng nói lời cảm ơn với phục vụ, rồi thong thả nở nụ cười nhìn người đàn ông đối diện.

Đối phương không biết lấy đâu ra số liên lạc của gã. Ban đầu Triệu Ất hơi ngạc nhiên, mà thôi đúng lúc gã cũng định nói chuyện với người này một lần.

Trước khi ra khỏi nhà, Triệu Ất cố tình thay một bộ âu phục đắt tiền. Tây trang giày da chỉnh tề, trông rất là lịch thiệp phong độ.

Từ nhỏ đến lớn, khuôn mặt của gã luôn được người ta yêu thích. Gã biết rõ điều đó, lần này định tận dụng nó để đánh đòn tâm lý, đập tan sự tự tin của đối phương.

Lần trước ở bảo tàng côn trùng bị bình cứu hỏa xịt cho thê thảm, lần này nhất định phải lấy lại thể diện!

Triệu Ất âm thầm vuốt ve chiếc khuy tay áo đính đá quý, trên mặt là nụ cười tự tin, tỏ vẻ mình thường xuyên lui tới những chốn cao cấp như thế này.

"Đừng lo, bữa này tôi trả."

Gã chu đáo nói, sau đó giả vờ tò mò, hỏi với giọng tùy ý khinh khỉnh: "Chỗ như vầy chắc anh không thường đến nhỉ?"

Vinh Phong chẳng buồn đáp lại, chỉ cau mày quan sát kỹ môi trường trong tiệm.

Hệ thống phòng cháy không đạt tiêu chuẩn, phải bảo anh em đến kiểm tra xem nhà hàng này rốt cuộc có bao nhiêu nguy cơ hỏa hoạn. Có khi còn phải đình chỉ kinh doanh để chỉnh đốn và cải cách.

Bệnh nghề nghiệp của Vinh Phong lại tái phát. Anh cau chặt mày, nhìn chằm chằm tiệm ăn đầy nguy cơ hỏa hoạn này.

Triệu Ất lại hiểu nhầm, bật cười ha hả: "Đừng căng thẳng thế, không phải chỗ cao cấp gì đâu. Không cần gò bó, cứ thoải mái, tôi hay đến đây mà."

Vinh Phong: "…"

Anh không nhịn được lộ ra vẻ mặt "nhìn thằng thiểu năng trí tuệ".

Chỗ này đừng nói cao cấp, đến hệ thống phòng cháy còn không đạt chuẩn. Hẹn gặp ở chỗ như vầy để kéo anh đồng quy vu tận hả?!

Vinh Phong rất là bực bội, nhưng vẫn cố kiềm chế, giọng trầm xuống: "Bớt nói nhảm. Tôi nói thẳng, theo dõi bám đuôi là hành vi nghi ngờ phạm pháp. Tôi không quan tâm ở nước ngoài cậu thế nào, về nước thì phải tuân thủ luật pháp trong nước. Làm ơn đừng làm việc trái pháp luật nữa."

Phạm pháp?

Triệu Ất cười khẩy, đang định phản bác thì thấy đối phương lấy ra một tờ "Quyết định khởi tố vụ án". Tên nghi phạm ghi rõ rành rành, chính là tên của gã.

Đầu óc Triệu Ất nổ tung, kinh hãi nói: "Cái gì? Anh muốn kiện tôi?!"

Gã tưởng đối phương hẹn mình ra là để hỏi chuyện năm xưa giữa gã và Tần Sương Tinh, ai ngờ anh lại vứt quyết định khởi tố vào mặt gã.

Vinh Phong nói: "Bảo tàng côn trùng đã cung cấp video camera, xác thực cậu đã quanh quẩn ở khu vực đó suốt mấy ngày. Hôm đó khi tôi và Tần Sương Tinh vào trong, cậu đã bám theo toàn bộ hành trình, nhân lúc tôi rời đi thì quấy rối em ấy. Cục Công An đã tiếp nhận vụ việc "theo dõi và quấy rối", chính thức mở cuộc điều tra. Mong cậu đừng tiếp tục vi phạm pháp luật, đừng quấy rối cuộc sống của em ấy nữa."

Triệu Ất: "…"

Bảo sao hôm qua thấy có cảnh sát ra vào công ty, hơn nữa dạo này ánh mắt đồng nghiệp nhìn gã cũng có gì đó là lạ.

Nét mặt Triệu Ất cứng đờ, vẫn cố gắng gượng cười. Gã cười khan: "Tôi thấy đâu cần làm căng vậy? Anh biết tôi là bạn học với cậu ấy mà. Bạn học cũ gặp mặt thì có gì sai? Phải rồi, anh hỏi qua cậu ấy rồi chứ, chuyện năm xưa giữa chúng tôi…"

Vinh Phong chau mày.

Triệu Ất thầm nghĩ, quả nhiên người này rất để tâm! Trong lòng bắt đầu đắc ý, nhưng ngay sau đó lại nghe người đàn ông trước mặt lạnh lùng nói: "Ai "chúng tôi" với cậu? Em ấy đã mắng thẳng mặt cậu rồi, cậu không nhớ à? Muốn tôi mắng thêm lần nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!