Vì mất đi thị giác, các giác quan khác phá lệ nhạy bén.
Trong bóng tối, Tần Sương Tinh bị hơi thở ấm áp cường tráng bao bọc. Cậu thấy hơi xấu hổ, cũng hơi sợ hãi. Nhưng bởi vì biết đó là Vinh Phong, mọi căng thẳng và ngượng ngùng dần dần được xoa dịu.
Xoa thành một vũng nước bủn rủn, thấm ướt cà vạt, ướt nhẹp khăn trải giường.
……
Sáng sớm hôm sau, Tần Sương Tinh tỉnh dậy giữa ánh nắng rực rỡ.
Phòng ngủ lạ lẫm khiến cậu hoảng hốt, nhưng ngay giây sau cậu nhớ ra, đây là nhà của Vinh Phong
Cậu lại qua đêm ở nhà anh. Có điều lần này không phải ở trong phòng phụ Vinh Phong chuẩn bị riêng cho cậu, mà ngủ chung giường với Vinh Phong.
Cảm giác thỏa mãn làm cậu không nhịn được cong môi.
Sau lưng Tần Sương Tinh ấm áp, cánh tay ấm nóng của Vinh Phong ôm lấy cậu từ phía sau, vòng qua trước người, đan tay mười ngón với cậu.
Vừa là bảo vệ, cũng là chiếm hữu.
Tần Sương Tinh quay đầu muốn xem anh đã tỉnh chưa, vừa quay lại liền đối diện khuôn mặt đang ngủ say của Vinh Phong.
Đẹp trai quá…
Dù nhìn bao nhiêu lần cậu vẫn thấy Vinh Phong đẹp trai. Ngũ quan sâu sắc, đường nét rõ ràng, bờ vai rộng như có thể gánh cả bầu trời sụp đổ, xương quai xanh nhô lên, lồng ng. ực màu đồng trần trụi với cơ ngực nở nang, cùng dấu vết để lại từ tối qua…
Nhìn vòng dấu răng rõ rệt trên ngực anh, mặt Tần Sương Tinh bất giác đỏ lên, thầm nghĩ tối qua sao mình to gan thế. Lần trước còn mượn rượu làm cớ, lần này đến cớ cũng không thèm viện.
Cứ như chưa cai sữa vậy…
Hồi tưởng lại điên loạn đêm qua, mặt cậu nóng hầm hập, không cách nào nguội được.
Tự dưng cậu thấy ngứa răng, rất muốn cắn gì đó…
Tần Sương Tinh vô thức liế. m răng nanh, cảm thấy mình có hơi bi. ến th. ái.
"Dậy rồi à…" Vinh Phong từ từ tỉnh lại dưới ánh nhìn chăm chú của cậu.
Anh mơ màng nửa mở mắt, tiện tay kéo cậu sát vào lòng, cúi đầu hôn một cái lên hôn cậu, nhẹ hều như chuồn chuồn lướt nước.
Vinh Phong rất thích hôn cậu kiểu này.
Cánh môi tách ra, Tần Sương Tinh không kìm được ngửa mặt lên, lưu luyến đuổi theo. Hơi thở Vinh Phong khựng lại, sau đó giơ tay ra sau đầu cậu, một lần nữa áp môi xuống.
Tần Sương Tinh cong môi. Cảm giác như cậu muốn bao nhiêu anh sẽ cho bấy nhiêu, rất là cưng chiều.
Nắng ban mai len qua rèm trắng, mỏng manh phủ lên cơ thể hai người trốn trong chăn trắng muốt. Tần Sương Tinh như bị nghiện cái hôn của anh, ôm lấy cổ anh, hôn đến không nỡ rời. Hai cơ thể dính sát, vừa khít như sinh ra để dành cho nhau.
Không khí xung quanh dần nóng lên, không gian như biến thành từng đợt thủy triều ngọt ngào, vỗ vào màng nhĩ.
Tần Sương Tinh bị hôn đến mí mắt ửng đỏ, hơi thở hỗn loạn.
Vinh Phong đưa tay xoa nhẹ bụng dưới của cậu.
Tần Sương Tinh được anh xoa dễ chịu vô cùng, hưởng thụ nhắm mắt lại.
"Còn khó chịu không?" Vinh Phong nhẹ giọng hỏi.
"Bây giờ ổn rồi…" Tần Sương Tinh mặt đỏ, lí nhí đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!