Chương 8: (Vô Đề)

"Vinh Phong? Ông đến à! Ha ha ha, không phải ông nói không tới hả!"

Vinh Phong đang tìm kiếm bóng người quen, bỗng bị người ta vỗ bả vai. Anh quay đầu, thấy Đàm Hưng Hàng – bạn tốt chung đội bóng rổ hồi trung học, bèn chào hỏi.

"Nghĩ một hồi vẫn muốn tới một chuyến." Vinh Phong cười cười, "Dù sao cũng là ngày kỷ niệm một trăm năm thành lập trường."

"Uầy, tôi biết mà." Đàm Hưng Hàng tỏ vẻ "Tôi hiểu tôi hiểu", ủi ủi vai anh đùa cợt, "Đúng không, hoa khôi vẫn là hấp dẫn nhất. Thằng nhóc ông năm đó cũng yêu thầm cô ấy đúng không?"

"…" Vinh Phong cười cười. Không tiếp lời.

Đàm Hưng Hàng chính là người hôm bữa gọi điện thoại cho anh, hỏi anh có đến tham dự lễ kỷ niệm ngày thành lập trường hay không. Hoa khôi là ai, Vinh Phong không quan tâm. Ánh mắt anh vẫn đang tìm kiếm người mình muốn gặp.

"Hiệu trưởng sắp phát biểu thì phải. Đám kia nói hoa khôi đã vào hội trường, chúng ta cũng mau qua đó đi!" Đàm Hưng Hàng nhìn di động, "Đúng rồi, năm đó ông học ban 5 nhỉ, tôi nghe nói ban 5 có vài người tới, ông có muốn…"

"Không sao, tôi ngồi cùng ban với ông cũng được." Vinh Phong nhàn nhạt nói.

Giọng nói chứa chút lạnh băng, ít đến mức khó phát hiện.

"Ờ, cũng được!" Đàm Hưng Hàng tùy tiện, cười ha hả khoác bờ vai anh. Hai người kề vai sát cánh, sóng vai đi đến hội trường lớn.

Năm đó Đàm Hưng Hàng không học cùng ban với anh. Bọn họ quen nhau nhờ chung đội bóng rổ.

Đám bạn học năm xưa chẳng có gì tốt đẹp để gặp. Đương nhiên gặp mặt cũng chẳng sao, anh đã không còn sợ bọn họ.

……

Đàm Hưng Hàng cao 1m88, Vinh Phong cao 1m9. Dù sao cũng từng là thành viên đội bóng rổ, thân hình cao lớn, vừa đi vào hội trường liền hấp dẫn ánh mắt mọi người chung quanh.

Hơn nữa Vinh Phong có gương mặt tuấn tú, giơ tay nhấc chân mang theo phong thái nghiêm nghị men lì. Người đã quen vào sinh ra tử, tuy chỉ đang sinh hoạt hàng ngày, cũng vô thức toát ra khí thế kiên nghị quả quyết. Bởi vậy những ánh mắt chung quanh chạm đến anh liền dính chặt vào người anh, không dịch ra nổi.

"Ôi vãi cái anh đẹp trai kia là ai? Chuẩn gu thẩm mỹ của tui, xĩu…"

"Bà nói ai? Bên trái hay là bên phải?"

"Bên phải đương nhiên là bên phải! Bên trái tuy cũng được, đứng riêng ra cũng đẹp… Nhưng đứng cạnh nhau rõ ràng bên phải đẹp trai hơn! Cơ ngực ra cơ ngực, eo ra eo. Ối dồi ôi xĩu, lần đầu tiên tui biết cái gì gọi là đẹp trai lồng lộng đến mức nhũn cả chân…"

"Là đàn anh khóa trước chăng? Không ngờ trường chúng ta cũng có cựu học sinh đẹp trai dữ thần… Năm đó chiêu sinh mà chụp ảnh đàn anh dán poster tuyên truyền, tui đã không do dự lâu ơi là lâu mới chọn đăng ký trường này!"

"A a tui tiêu rồi, mau cản tui, tui muốn nhào tới xin phương thức liên lạc!"

Khu học sinh phát ra vài tiếng kinh hô.

Bên khu học sinh tốt nghiệp cũng không khá hơn tí nào. Ngược lại bởi vì mọi người đều đã tốt nghiệp thành niên, tiếng thảo luận và ánh mắt thưởng thức càng thêm lộ liễu. Ai ai cũng có lòng yêu cái đẹp… Ai mà không mê trai đẹp cơ ngực to!

"Ui, mấy cô bé thời nay lớn gan ghê."

Đàm Hưng Hàng cảm nhận được người chung quanh nhìn chăm chú, không khỏi đắc ý dào dạt, nghiêng đầu khoe khoang với Vinh Phong, "Cũng trách tôi, anh em bọn mình quá có sức hấp dẫn, khiến bọn họ thèm thuồng bọn mình!"

"Đúng thật." Vinh Phong cười cười. Đối với những ánh mắt kinh ngạc, ngưỡng mộ, trộn lẫn chút cảm xúc khác… chẳng mấy để ý.

……

Lễ kỷ niệm ngày thành lập trường khai mạc rất đơn giản. Nói chung là dàn lãnh đạo, giáo viên, đại biểu học sinh tốt nghiệp thay nhau lên sân khấu phát biểu.

Chú trọng nghi thức là chính.

Rất nhàm chán.

Vinh Phong đối với buổi diễn thuyết dài dòng đương nhiên không có hứng thú. Nói thật, anh chả có mấy cảm tình với "Trường học cũ". Nơi đây lưu lại rất ít kỷ niệm đẹp, mà người đã tạo cho anh vài kỷ niệm đẹp hiếm hoi…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!