– Tại sao cậu thích sâu quá vậy
Nhắn xong câu này, không bao lâu sau anh đi ngủ.
Dù sao cũng đã khuya.
Anh sinh hoạt làm việc và nghỉ ngơi rất có quy luật, bình thường khoảng 10 giờ đã ngủ. Hiện tại 12 giờ rưỡi, với anh mà nói đã là thức đêm.
Bởi vậy Vinh Phong nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Ngay cả di động rung nhẹ trong đêm đen không thể đánh thức anh. Thứ có thể đánh thức anh chỉ có đồng hồ báo thức, và chuông cảnh báo vang vọng bên ngoài trung đội phòng cháy.
Vì thế sáng sớm ngày hôm sau, đồng hồ báo thức reo vang. Vinh Phong vơ di động, tắt đồng hồ báo thức, rồi thấy một chuỗi dài thông báo từ giao diện trò chuyện.
– Tần Sương Tinh đã thu hồi một tin nhắn.
– Tần Sương Tinh đã thu hồi một tin nhắn.
– Tần Sương Tinh đã thu hồi một tin nhắn.
…
Tất cả đều là thu hồi.
Vinh Phong có hơi ngoài ý muốn, bấm mở khóa màn hình di động, nhanh chóng lướt một chút, phát hiện ngày hôm qua trễ hơn một chút, Tần Sương Tinh nhắn một hơi mấy chục tin nhắn, nhưng đã thu hồi tất cả.
Thời gian cho phép thu hồi tin nhắn chỉ có hai phút.
Nói cách khác, trong vòng hai phút, Tần Sương Tinh gửi một hơi mấy chục tin nhắn, không bao lâu sau đã thu hồi toàn bộ.
Cậu ấy đã nhắn gì?
Vinh Phong một tua lịch sử trò chuyện đến tin nhắn mới nhất. Tin nhắn mới nhất gửi vào lúc rạng sáng 1 giờ 8 phút, đại khái là lúc sau khi đã thu hồi tất cả tin nhắn. Nội dung rất ngắn gọn, chỉ có một câu:
– Đúng vậy, tôi rất thích côn trùng.
Vinh Phong nhìn chằm chằm lịch sử trò chuyện. Sau một lúc lâu gõ tin nhắn trả lời:
– Thu hồi cái gì vậy?
Vinh Phong gửi xong liền đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi rửa mặt.
Anh cho rằng lúc này Tần Sương Tinh cũng qua thật lâu mới trả lời. Kết quả chờ anh rửa mặt xong đi ra, tin nhắn của Tần Sương Tinh đã lẳng lặng nằm trên màn hình di động chờ anh.
– Thu hồi một số hình ảnh. Tôi xin lỗi, ban đầu nhìn thấy tin nhắn của anh, tôi tưởng anh tò mò, muốn hỏi tôi vì sao cảm thấy hứng thú với côn trùng. Cho nên tôi không nhịn được đã gửi rất nhiều ảnh, còn kích động nói rất nhiều rất nhiều chuyện liên lạc đến côn trùng. Nhưng tôi chợt nhớ ra, hình như anh sợ sâu. Rất xin lỗi. Hơn nửa đêm gửi cho anh nhiều ảnh chụp dọa người như vậy. Về sau tôi sẽ chú ý.
Một đoạn chat rất dài. Đây là câu dài nhất mà Tần Sương Tinh nói với anh kể từ khi hai người biết nhau.
Vinh Phong nhìn chằm chằm màn hình, đọc đi đọc lại đoạn chat này vài lần. Bỗng anh chú ý Tần Sương Tinh đã đổi ảnh đại diện.
Không còn là con sâu béo trắng bóng béo ú kia nữa. Ảnh đại diện hiện tại là trời xanh mây trắng thông thường, phong cách nhìn qua không giống sinh viên, mà như lãnh đạo trung niên ngồi văn phòng uống kỷ tử. Vừa thấy là biết hơn nửa đêm vội vã tìm bừa một tấm hình để đổi ảnh đại diện.
Bởi vì nhớ anh sợ sâu, cho nên không những thu hồi tất cả hình ảnh, mà còn thuận tay đổi hình đại diện?
Vinh Phong lẳng lặng nhìn màn hình hồi lâu, khóe miệng nhịn không được hiện ý cười nhàn nhạt.
Cậu ấy vẫn dịu dàng như ngày nào. Nhưng tại sao tới bây giờ mới nhớ tới vấn đề ảnh đại diện? Chẳng lẽ những người khác bên cạnh cậu đều không sợ sâu?
Hay là…
Vinh Phong nhớ lại tiếp xúc ngắn ngủi ngày hôm qua ở chợ và phòng cấp cứu, lông mày không khỏi hơi nhướng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!