*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vinh Phong trở về ký túc xá, đóng cửa lại, lấy dao nhỏ rạch mở thùng hàng.
Đập vào mắt đầu tiên là lớp xốp bóng khí được nhét đầy chật kín, bên trong hẳn là thứ gì đó dễ vỡ.
Cái gì vậy?
Vinh Phong nén tò mò, kéo từng lớp bong bóng ra.
Tiếng nhựa sột soạt khe khẽ vang lên. Động tác của anh nhẹ nhàng cẩn thận, từng lớp từng lớp một, như thành kính bước vào nơi linh thiêng.
Vật thể bí ẩn được bọc kỹ lưỡng hiện ra trước mắt. Là một hộp nhựa trong suốt, mỏng và hình chữ nhật. Bên trong hộp là một con bướm lam chớp lớn, lấp lánh ánh sáng bạc xanh.
Vinh Phong ngừng thở, đồng tử run lên. Anh không ngờ thứ mà Tần Sương Tinh gửi tặng là một tiêu bản bướm lam chớp lớn.
Tận mắt nhìn thấy nó hoàn toàn khác với trong video hay game. Đó là cảm giác như ở giữa mộng tưởng và hiện thực.
Vinh Phong nâng niu lấy hộp tiêu bản trong suốt từ trong thùng ra, như đang ôm trái tim mong manh của con bướm. Theo động tác của anh, ánh sáng khúc xạ lên cánh bướm. Lam đậm và bạc trắng như cặp song sinh đối lập rượt đuổi nhau trong ánh sáng, biến ảo không ngừng, hòa vào nhau rồi tách ra.
Ánh sáng lấp lánh nhảy múa, đẹp đến mức phi thực tế. Trọng lượng nhẹ bẫng như không tồn tại trong lòng bàn tay càng tô đậm sự phi thực ấy.
Vinh Phong cầm hộp tiêu bản, lắc nhẹ như lắc đồng hồ cát chảy. Quầng sáng xanh trắng bị giam cầm trong hộp nhựa, lập loè theo bàn tay anh.
Anh ngắm nghía một lúc, phát hiện hộp tiêu bản này có thể mở ra. Có thể lấy con bướm ra, đặt lên tay thưởng thức.
Vinh Phong nhìn tiêu bản hồi lâu, vẫn quyết định bỏ qua.
Anh sợ làm hỏng.
Bướm là thứ này mong manh dễ gãy, chỉ nên ngắm từ xa, qua lớp vỏ trong suốt, nâng niu chiêm ngưỡng. Vinh Phong tự biết mình thô lỗ, ra tay chẳng biết nặng nhẹ, nên tuyệt đối sẽ không mở hộp.
Anh nâng hộp bằng hai tay, ngó quanh phòng ký túc tìm nơi thích hợp để đặt tiêu bản bướm.
Dĩ nhiên là không có. Đây là ký túc xá đội phòng cháy chữa cháy, tuy sạch sẽ gọn gàng, nhưng dù sao cũng chỉ là ký túc, không phải nhà. Ký túc của mấy thằng đàn ông con trai lấy đâu ra chỗ cho tiêu bản bướm, đặt chỗ nào cũng thấy không hợp.
Một thứ tinh xảo đẹp đẽ như này nên đặt ở nhà, treo trên tường, hoặc trong một tủ trưng bày riêng.
Không biết nhà Tần Sương Tinh có tủ trưng bày dành riêng cho côn trùng không nhỉ?
"Tủ trưng bày côn trùng" đối với người mắc chứng sợ côn trùng như Vinh Phong là thứ đáng sợ, nhưng không hiểu sao anh lại cong khóe môi, cười mãi.
Chắc là có. Kiểu như mấy fan anime đặt figure trong một cái tủ kính thật to, có đèn rọi từ trên chiếu xuống. Nếu có khách đến nhà, họ sẽ hào hứng giới thiệu: Đây là giới gì, ngành gì, lớp gì, bộ họ giống loài gì… Là một loài côn trùng rất rất thú vị.
Khách sẽ kinh ngạc, hoặc sẽ giống như anh, vừa sợ hãi vừa tò mò.
Tưởng tượng cảnh đó, khóe môi Vinh Phong cong lên không hạ xuống được.
……
Cho đến khi có người gõ cửa.
"Vinh Phong! Vinh Phong về chưa!"
Tiếng gõ cửa rầm rầm, lực đạo quen thuộc, âm thanh vang như chuông đồng. Là giọng của trung đội trưởng Trương Tiêu.
Trương Tiêu thân với anh, thường tới ký túc gọi anh đi chơi bóng.
Vinh Phong vội cất tiêu bản vào trong tủ, đứng dậy ra mở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!