Chương 5: (Vô Đề)

Mãi đến buổi tối 9 giờ rưỡi tan học, Tần Sương Tinh mới nhớ ra…

Tiêu rồi, cậu quên chuyển khoản! Cứu mạng! Chuyện quan trọng như vậy sao lại quên mất!

Tần Sương Tinh cảm thấy máu nóng xộc thẳng lên óc. Cậu đứng bên ngoài hàng hiên khu dạy học sau khi kết thúc buổi học. Gió đêm tháng sáu nóng hừng hực thổi đến, khiến cậu đổ mồ hôi cả người.

Cậu vội lấy di động, bấm chuyển khoản cho người ta, đồng thời nhắn vào khung thoại: Xin lỗi…

Nhưng mà gõ xong ba chữ này, ngón tay cậu dừng lại, không biết nên nói tiếp cái gì.

Tần Sương Tinh nắm di động, đứng dưới tàng cây long não ngoài khu dạy học.

Đêm hè ấm áp, trời điểm đầy sao. Gió đêm chở hương long não nồng đến cay mũi. Bạn học kết bạn đi chung, trò chuyện vui vẻ, đi ngang qua cậu.

Tần Sương Tinh không muốn chắn đường, im lặng đi sát hàng cây xanh gần đấy, đầu cúi gằm như muốn dán vào mặt cỏ.

Nên nói gì bây giờ?

Người hảo tâm có nghĩ cậu muốn quỵt nợ không? Trễ ơi là trễ mới chuyển khoản, không chừng người ta rất buồn rất thất vọng.

A a a, tiêu mình rồi. Người ta giúp mình, hơn nữa là mình chủ động nói chuyển khoản cho người ta! Sao lại quên được hả? Mày là đồ óc heo…

Tần Sương Tinh áy náy đầy bụng, rồi lại không biết đền bù như thế nào.

Bước chân thong thả dần trở nên chần chờ, cuối cùng ngừng lại ở một gốc cây xanh ven đường. Tần Sương Tinh cắn môi, hai tay ôm di động. Màn hình ngược sáng chiếu sáng nét mặt rối rắm của cậu.

……

Cùng lúc đó, trung đội phòng cháy.

"Ong…"

Vinh Phong hít đất cả buổi tối vừa tắm rửa xong.

Anh c. ởi tr. ần nửa trên. Vừa mới rèn luyện nên cơ bắp căng chặt, giọt nước lấp lánh chảy xuống dọc theo da thịt màu đồng, thấm ướt cơ bụng chia múi rõ ràng. Quần đùi rộng thùng thình mắc trên eo, cơ bụng kéo dài đến đường nhân ngư tuyệt đẹp.

Vinh Phong cầm khăn lông, vừa lau tóc vừa đi tới mép giường.

Mãi đến khi ngồi trên giường, anh mới chú ý tới màn hình di động liên tục sáng lên. Một thông báo chuyển khoản đập vào mắt.

Chuyển khoản?

Vinh Phong giật mình, vơ lấy di động, click mở tin nhắn, quả nhiên người chuyển khoản là ba chữ kia.

Tần Sương Tinh.

Tần Sương Tinh.

Vinh Phong nhìn ghi chú, trong lòng có một giọng nói tự động lẩm nhẩm.

Tần Sương Tinh.

Tháng sáu nóng nực, tiếng ve sầu kêu khắp nơi khiến người ta phiền lòng nóng nảy. Vậy mà cái tên ấy lại mang theo chút độ ấm, cùng hơi thở mát mẻ xa vời ngoài tầm với.

Vinh Phong luôn cảm thấy cái tên này rất đẹp.

Từ nhỏ đến lớn anh học ngữ văn không giỏi, từ trước tới nay "gu thẩm mỹ văn học" chưa bao giờ dính dáng đến anh.

Anh là một thằng đàn ông cao to cơ bắp đầy đầu. Nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc lần đầu tiên nhìn thấy cái tên này đã thích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!