Chương 49: (Vô Đề)

Tần Sương Tinh ngồi xổm bên bờ sông rất lâu, cuối cùng cũng bình ổn lại cảm xúc.

Cậu hít sâu một hơi, đứng dậy, định quay về lều của mình. Ngẩng đầu lên lại bất ngờ thấy một bóng người.

"Đàn anh Tống."

Tần Sương Tinh giật mình phản xạ có điều kiện, bật dậy từ bờ sông, đứng nghiêm.

"Chào, chào buổi sáng ạ!"

Chột dạ và xấu hổ như ngưng tụ thành thực thể, viết rõ rành rành lên gương mặt. Cậu không dám nhìn mặt Tống Tranh, sợ anh ta sẽ nhìn ra điều gì từ phản ứng kỳ quặc của mình.

Không ngờ, Tống Tranh thật sự không nhìn ra.

"…!"

Tống Tranh hơi trợn mắt. Đôi mắt trước nay luôn lạnh nhạt xa cách, không mang cảm xúc, giờ đây bất giác mở to. Con ngươi như bị kinh động, không kiềm chế được mà giãn ra. Một loại cảm xúc hoảng loạn như bị bắt quả tang làm chuyện xấu chưa từng xuất hiện bao giờ, lần đầu tiên hiện nơi đáy mắt Tống Tranh.

Ngừng lại một nhịp không tự nhiên, Tống Tranh rất nhanh lấy lại bình tĩnh, gật đầu với Tần Sương Tinh: "Chào."

Anh ta không chờ Tần Sương Tinh đáp lại, xoay người bước đến bên bờ sông, thuận miệng hỏi: "Cậu ăn sáng chưa?"

"Còn, còn chưa…"

Tần Sương Tinh vừa mới làm chuyện ấy ấy với Vinh Phong, lúc này thật sự chột dạ muốn chết. Cậu không dám ngẩng đầu, càng không dám nhìn mặt Tống Tranh.

Vì vậy, cậu cũng không nhận ra đuôi mắt của Tống Tranh, đôi đồng tử xinh đẹp nhuộm một vệt đỏ nhàn nhạt, rất không tự nhiên.

"Vậy để tôi đun nước."

Giọng của Tống Tranh hơi khàn.

"Ồ, vâng."

Tần Sương Tinh đờ đẫn gật đầu, "Em, em đi lấy đồ ăn…"

Cả hai người đều chột dạ, rất tự giác né tránh ánh mắt đối phương, tách ra chuẩn bị bữa sáng.

Tần Sương Tinh trở lại trước lều, hít sâu vài cái, định vào lấy đồ ăn sáng tiện thể gọi Vinh Phong dậy. Bỗng nghe "xoạt" một tiếng, khóa kéo được mở ra. Vinh Phong vén rèm, cúi đầu bước ra.

"…!"

Tần Sương Tinh chột dạ đến mức chân mềm nhũn, suýt quỳ xuống tại chỗ.

Vinh Phong có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ. Khuôn mặt tuấn tú cương nghị mang một vẻ mềm yếu mong manh kỳ lạ, như thể chỗ yếu hại vừa bị người ta túm lấy, thô bạo giày vò.

"Chào buổi sáng." Vinh Phong gật đầu chào cậu.

"Chào buổi sáng…" 

Tần Sương Tinh đờ người nhìn anh, cảm thấy giọng anh cũng hơi khàn khàn…

Hôm nay bị sao vậy? Ngủ trong núi một đêm, cả đám đều cảm lạnh hết à?

Tần Sương Tinh liếc thấy dây da trên cổ tay anh, nhớ ra anh bị trói suốt cả đêm, không khỏi căng thẳng, vội vươn tay ra muốn cởi: "Tay anh có đau không?"

Vinh Phong sửng sốt, vô thức nghiêng người né tránh.

"?" Tần Sương Tinh cũng sững người vì phản ứng đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!