Chương 48: (Vô Đề)

Khi Tần Sương Tinh tỉnh lại, đầu cậu đang tựa lên một vật gì đó vừa mềm mại vừa rắn chắc. Cảm giác ở trán thật sự rất tuyệt, khiến cậu thấy đặc biệt yên tâm, thậm chí không nhịn được mà lấy trán cọ thêm một cái vào thứ đó.

Ngay sau đó, ý thức bắt đầu vận hành.

Ờ? Cậu đang cọ cái gì thế? Cậu nhớ là mình đâu có mang theo gối ôm…

Tần Sương Tinh nửa mê nửa tỉnh mở mắt ra, nghi hoặc ngẩng đầu. Thứ đầu tiên đập vào mắt là một mảng lớn bờ lưng trần bóng loáng và săn chắc. Áo bị đẩy lên đến tận xương bả vai, lộ ra vùng cơ bắp rộng rãi rắn rỏi. Xương sống lõm sâu xuống như một khe rãnh, cơ lưng căng chắc trơn mịn, chỉ nhìn thôi đã có thể tưởng tượng ra sức mạnh bùng nổ tiềm ẩn bên trong.

Tần Sương Tinh: "…"

Nổ tung tại chỗ!

Đầu óc cậu lập tức hiện lên cảnh tượng trước đó mình vừa mơ thấy.

Mẹ nó, cọ sướng quá ha! Cái này đâu có phải gối ôm aaaaaaaa!!!

Tần Sương Tinh hoảng loạn lùi người lại, tay cũng theo phản xạ rụt về.

Khoan đã, tay? Tay???

Đầu cậu vừa dụi lên lưng Vinh Phong rồi, vậy tay cậu…"!!!"

Tần Sương Tinh không dám hồi tưởng xúc cảm lòng bàn tay. Cậu hoàn toàn không dám nhớ lại bất kỳ thứ gì hết!!!

Cậu lập tức bật dậy, kéo mở lều, chạy trối chết!

……

Ánh sáng buổi sớm mờ mờ. Tần Sương Tinh hoảng hốt chạy ra ngoài, chạy một mạch thật xa, mãi tới bờ suối mới dừng lại.

Xung quanh núi rừng yên tĩnh, chim chóc sớm mai đã bắt đầu líu lo, sương mỏng bốc lên trong không khí, rơi lên da thịt khiến người ta cảm thấy lành lạnh, vừa khéo giúp cậu tỉnh táo lại chút.

Tần Sương Tinh ngồi thụp xuống bên bờ suối, cúi đầu, điên cuồng vốc nước tạt vào mặt.

Á á á cứu mạng! Mình đã làm cái gì thế! Mình đã làm cái gì!!! Mình vậy mà! Vậy mà!!!

Không không không không thể nào, không thể có chuyện đó, mình sao có thể!!!

Nhưng mà trán, đầu mũi, lòng bàn tay, đầu ngón tay. Tất cả những nơi từng chạm vào, cảm giác còn lưu lại rõ mồn một nơi từng tế bào thần kinh cuối cùng, nhắc nhở cậu rằng…

Cậu, đã, sờ, Vinh, Phong!!!

Hơn nữa, không chỉ là sờ, chắc chắn là vừa xoa vừa nắn!!!

Tần Sương Tinh như thoái hóa thành sinh vật đơn bào, trong não nhỏ như hạt kê chỉ còn lại một cơ quan phát âm duy nhất, chỉ có thể phát ra một chữ: "Á á á á á"

Bộp bộp bộp bộp!

Tần Sương Tinh cúi đầu ngồi xổm bên bờ suối, điên cuồng tát nước lên mặt, cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại.

……

Vài phút sau.

Không chỉ bản thân bình tĩnh lại, mà mặt mũi, tóc tai, quần áo phần thân trên của Tần Sương Tinh đều ướt sũng. Nhưng sau khi đầu óc và cơ thể hạ nhiệt, cậu thấy tinh thần ổn hơn một chút. Ít nhất là miễn cưỡng nghĩ được vài chuyện…

Cậu vừa rồi… ặc… lúc làm mấy cái đó với Vinh Phong… Chắc là Vinh Phong vẫn chưa tỉnh đâu ha……

Ừ, chắc chắn chưa tỉnh, không thì đã nhảy dựng dậy đánh cậu rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!