Vinh Phong thật tốt. Sợ côn trùng chui vào tai cậu, còn đặc biệt mang nút tai đến cho cậu.
Trong giấc mơ ngọt ngào, Tần Sương Tinh nhắm mắt, khóe môi hơi cong lên.
…
Trước mắt là một vùng ánh sáng trắng dịu dàng, lờ mờ không nhìn rõ gì, lại khiến người ta cảm thấy ấm áp và an tâm.
Vinh Phong thật tốt… Nút tai…
Ưm… Nút tai đâu rồi?
Trong mơ, Tần Sương Tinh cảm thấy hai tay mình trống không. Cậu vô thức đưa tay s. ờ s. oạng, muốn tìm lại hai cái nút tai ấy. Bàn tay chạm phải thứ gì đó ấm áp mềm mại… Ơ?
Ghế sofa? Gối lưng? Gối ôm? Xúc cảm tuyệt thật.
Tần Sương Tinh không kìm được, nhấn nhẹ lòng bàn tay xuống.
Ừm, đàn hồi rất tốt, mềm mại mà không mất đi độ nâng đỡ, nếu gối đầu lên chắc chắn sẽ rất dễ chịu.
Cậu vui vẻ phát hiện chiếc gối ôm này có chất liệu vỏ gối rất ổn. Bề mặt trơn mịn, mượt mà như lụa, xúc cảm hoàn hảo, lớp đệm bên trong mềm mại vừa đủ, vừa dẻo vừa vững. Phải nói là siêu thoải mái!
Thiết kế đỉnh thật, gối ôm của hãng nào vậy…
Tần Sương Tinh ôm gối, vui vẻ vùi đầu vào, má áp lên chiếc gối, thỏa mãn phát ra từ tận đáy lòng.
Cậu vốn không phải người thích ôm thú bông hay gối ôm khi ngủ, từ sau khi tốt nghiệp tiểu học thì giường cậu không còn những thứ như vậy. Thế nhưng khoảnh khắc này, một cảm giác hạnh phúc chưa từng có dâng trào trong lồng ng. ực, cậu không nhịn được lấy chóp mũi dụi nhẹ lên chiếc gối ôm ấm áp.
Cảm giác càng lúc càng tuyệt vời, nong nóng nữa chứ.
Ơ, có cả chức năng sưởi. Tuyệt quá đi mất, nhà sản xuất cái gối ôm này chu đáo ghê!
Tần Sương Tinh sung sướng nghĩ. Nhưng rất nhanh, cậu nhận ra một điều: Chiếc gối này to thật, hình như còn to hơn loại "gối ôm kích cỡ cơ thể người"…
Tần Sương Tinh mơ màng tò mò, thử đưa cả cánh tay, vòng qua ôm trọn cái gối đó.
Gối ôm bỗng động đậy.
Ơ ơ ơ???
Tần Sương Tinh theo phản xạ ôm chặt lại, không muốn để nó chạy mất.
Gối ôm sao lại biết chạy nhỉ? Mặc kệ, cứ ôm chặt cái đã!
Cậu ôm chặt lấy cái gối ấm áp dày dặn, còn vỗ nhẹ nhẹ lên như dỗ thú cưng nhỏ, miệng lẩm bẩm: "Đừng chạy…"
Gối ôm không động đậy nữa, ngoan ngoãn nằm yên trong vòng tay cậu như một con gấu to đã được thuần hóa.
Đây là một con gấu bông khổng lồ à? Gấu to! Tuyệt, thích thật đó!
Tần Sương Tinh lại cảm thấy mãn nguyện. Tuy không biết con gấu gối ôm khổng lồ này đến từ đâu, nhưng cậu cực kỳ yêu thích nó. Gối ôm của cậu, gấu to của cậu, hì hì hì…
Tần Sương Tinh hạnh phúc dụi trán vào. Ấm áp, rắn rỏi, cảm giác không thể gọi là "mềm mại", nhưng lại khiến người ta thấy an tâm một cách khó hiểu. Cậu có cảm giác như toàn thân được lấp đầy, hơi ấm lan dần ra tứ chi, khiến cơn buồn ngủ càng thêm nồng.
Cậu loáng thoáng nghe thấy một giọng nói quen thuộc, trầm thấp như tiếng thở dài pha chút bất lực: "Đừng…"
Tần Sương Tinh theo bản năng ôm chặt gấu to hơn, sợ nó lại chạy mất khỏi lòng mình. Lần này gối ôm không nhúc nhích nữa, cảm giác ấm áp rắn chắc bị cậu giữ chặt trước ngực.
Thịch. Thịch. Thịch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!