Tần Sương Tinh, Tống Tranh và Lục Vanh mải mê thu thập mẫu vật đến mức vui quên trời đất.
Đối với những người nghiên cứu côn trùng mà nói, điều hạnh phúc nhất là tận mắt nhìn thấy vô vàn loài côn trùng đa dạng, hình thái khác biệt. Thú vị hơn nữa là bọn họ bắt được một con côn trùng hợp thể khảm.
Cảm giác như kiểu chẳng mong chờ gì, kết quả lại bốc một phát ra luôn SSR.
Một bất ngờ ngoài ý muốn!
Ngoài con hợp thể khảm, quá trình dùng đèn dụ cũng đầy ắp điều thú vị. Lần đèn dụ này rất thành công, chỉ trong hai tiếng ngắn ngủi đã thu hút được một lượng lớn côn trùng. Mấy mảnh vải trắng dùng làm nền rung lúc này đã bị côn trùng bò kín. Bóng đèn thủy ngân chính giữa vẫn không ngừng có côn trùng lao vào. Bị bản năng sinh học dụ dỗ, chúng cứ thế đâm đầu vào.
Thực sự khá ngoạn mục.
Trên nền vải rộng màu trắng, hình thái và hành vi của lũ côn trùng hiện lên rõ ràng. Có con đến ăn buffet. Mấy con côn trùng ngơ ngác bị ánh sáng đèn làm cho choáng váng, vô tri vô giác đi ngang qua bên cạnh con bọ ngựa. Bọ ngựa vung đao lên là gắp được một con, tiện tay cắn luôn.
Có những con đến mở impart: từng cặp từng cặp, lặng lẽ giao phối chồng lên nhau. Đôi khi còn có tranh giành, một con đực đi ngang bất ngờ nhảy bổ tới, hất văng con đực khác đang giao phối với con cái.
Đa số thì bị ánh đèn thủy ngân làm cho lâng lâng, lờ đờ bò trên nền vải trắng, nghỉ ngơi. Cho dù bạn cầm ống EP đưa sát lại gần, chúng cũng chỉ lăn lộn lăn vào trong, chẳng thèm phản kháng. Con nào con nấy đều ngốc nghếch đáng yêu.
Chỉ đứng ven sông có hai tiếng mà ba người đã thu hoạch đầy túi, tinh thần lẫn vật chất đều được thỏa mãn.
Tần Sương Tinh ước chừng lượng trống còn lại trong mấy ống EP trên tay, thấy vẫn còn bắt thêm được vài chục con nữa.
"Hai người nhớ đánh dấu ống của mình cho kỹ, kẻo lẫn lộn."
Tống Tranh chợt lên tiếng: "Lát nữa tôi sẽ làm phân loại sơ bộ luôn."
"À…" Tần Sương Tinh ngớ người. Phản ứng đầu tiên là: chắc anh ấy sẽ không làm trọn vẹn, vì vừa nãy có khá nhiều con côn trùng cậu không biết tên, không xác định được chính xác loài. Ngay sau đó chợt hiểu ra, ý Tống Tranh là anh ta sẽ phân loại mẫu vật của cả ba người luôn.
Cho nên mới dặn phải ghi tên cho kỹ.
"Anh tính thức trắng đêm à?" Lục Vanh nhướn mày.
"Không cần." Tống Tranh nhàn nhạt nói, "Tôi làm rất nhanh."
"Vậy ra anh Tống là không tin vào nền tảng phân loại học côn trùng của em?" Lục Vanh nheo mắt cười, giọng hơi mang ý khiêu khích, như thể đang đáp trả đòn thách thức nào đó.
"…" Tống Tranh khó hiểu liếc hắn một cái.
Tần Sương Tinh nhìn Tống Tranh, rồi nhìn Lục Vanh, tự dưng có cảm giác mình không xen vào nổi cuộc trò chuyện này.
Thần tiên đánh nhau, gà con như cậu nên tránh xa thì hơn.
Mớ kiến thức về phân loại côn trùng của cậu, lừa lừa người ngoại đạo như Vinh Phong thì được, chứ đặt vào giới chuyên môn e là không đủ trình. Dù sao cậu cũng mới là sinh viên năm ba.
Huống chi hai đàn anh trước mặt đều là cao thủ trong việc phân loại côn trùng…
Tần Sương Tinh lặng lẽ lùi ra một chút, quay đầu tiếp tục thu thập mẫu vật. Vừa quay đầu, khoé mắt thoáng thấy một bóng người.
Tần Sương Tinh giật mình, đang định mở miệng chợt nhớ tới gì đó. Mặt cậu đỏ lên, buông ống mẫu trong tay xuống.
"Em… qua bên kia một lát."
Tần Sương Tinh nhỏ giọng nói nhanh với hai đàn anh: "Vinh Phong hình như có chuyện muốn tìm em…"
"Ừ." Tống Tranh cũng nghiêng đầu, liếc về phía xa, sau đó tiếp tục tranh luận với Lục Vanh.
Thấy hai đàn anh không nghi ngờ gì, Tần Sương Tinh hơi thở phào nhẹ nhõm, vội bước nhanh về phía Vinh Phong.
Dưới ánh trăng, Vinh Phong đang bước về phía bãi sông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!