Chương 45: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đề xuất của Vinh Phong rất hợp lý.

Tần Sương Tinh choáng đầu, bản năng đi theo dòng suy nghĩ của anh.

Cậu mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nhất thời không nghĩ ra cách nào tốt hơn. Hoặc là không trói Vinh Phong lại… ờm, trói cậu? 

Hình như cũng không ổn. Cậu bận vụ đèn dụ, chắc chắn sẽ vào lều muộn hơn Vinh Phong, nếu tay bị trói bằng dây lưng thì làm ăn gì được…

Trong đầu Tần Sương Tinh hiện ra cảnh bản thân bị trói hai tay, thu nhặt côn trùng trước mặt hai đàn anh.

Cậu càng thêm xấu hổ vì mình có loại tưởng tượng kỳ quặc như vậy. Ngón chân cậu cào trên đất sỏi, hận không thể cào ra một tòa mê cung 90 tầng để chui vào.

"Vậy… được." Tần Sương Tinh đỏ mặt đồng ý.

Vinh Phong xoay người, tháo dây lưng.

Tần Sương Tinh nghe thấy một tiếng "cạch", tim cũng theo đó mà bật lên một cái. Hơi thở không kiểm soát được bắt đầu dồn dập.

Lạ, lạ quá. Thật sự rất lạ…

Cậu đứng sau lưng Vinh Phong, chột dạ liếc nhìn xung quanh. Hai tiền bối Tống Tranh và Lục Vanh đang đứng ở đằng xa, điều chỉnh thiết bị đèn dụ. Trời đã tối hẳn, toàn bộ bãi đá ven sông, chỉ có khu vực thiết bị đèn dụ và lều trại này là có ánh sáng. Mà cái lều nhỏ trước mặt, vừa khéo chắn giữa cậu với hai đàn anh.

Tức là sẽ không bị nhìn thấy…

"…!"

Chẳng hiểu sao tim Tần Sương Tinh lại đập như điên. Đầu choáng váng, mặt nóng bừng, mạch máu chảy mạnh đến nỗi giật giật. Cậu không nhịn được xoa trán.

Cảm giác như thể bọn họ đang làm chuyện mờ ám không thể để người khác biết vậy. Mặc dù hình như đúng là hơi kỳ cục…

Tần Sương Tinh cố xua đi suy nghĩ kỳ lạ trong đầu. Cậu hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh.

Vinh Phong bất ngờ đưa dây lưng qua.

"…!"

Chưa kịp phòng bị, dây lưng màu đen đã xộc thẳng vào tầm nhìn.

Dây lưng của Vinh Phong có kiểu dáng rất đơn giản. Da đen bóng dưới ánh sáng lờ mờ của màn đêm phản xạ thứ ánh sáng kỳ dị. Khóa bằng kim loại, chất liệu cứng cáp nặng nề, không hiểu sao khiến người ta có cảm giác chạm vào sẽ thấy ấm.

Bởi vì anh vừa tháo xuống từ eo mình.

Dây lưng gập lại vài vòng, chất da dẻo dai chắc chắn, độ dài lý tưởng… rất thích hợp để quất.

"…"

Tần Sương Tinh nhìn chằm chằm vào thứ trong tay anh, hơi thở hỗn loạn dồn dập, nhất thời không dám đưa tay ra nhận.

"Sao thế?" Vinh Phong lên tiếng, giọng hơi khàn.

Cổ họng anh từng bị khói trong đám cháy làm bỏng, giờ đã đỡ hơn nhiều, nhưng so với lúc đó càng khàn trầm, mê hoặc hơn.

"B

-bây giờ luôn ạ…"

Tần Sương Tinh không nói nổi chữ "trói". Cổ họng mềm nhũn, giọng dính dính như có gì đó chặn ngay chỗ phát âm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!