Vinh Phong giúp Tần Sương Tinh cố định lều trại cho chắc.
Tần Sương Tinh đưa tay kéo thử vải lều. Lần đầu tiên cậu biết thì ra lều có thể cắm chặt đến mức này, không nhúc nhích tí nào, cứ như thật sự bị đóng đinh xuống đất. Cậu không kìm được bắt đầu lo lắng: sáng mai phải làm sao đây? Vinh Phong đóng cọc sâu quá, sáng mai rất có khả năng cậu không, rút, ra, nổi.
Vinh Phong như nhìn ra lo lắng của cậu, nghiêng đầu muốn mở miệng, Tần Sương Tinh bất chợt nói nhỏ: "Anh tốt quá. Cảm ơn anh."
Khóe môi Vinh Phong cong lên, ánh mắt càng thêm dịu dàng.
"Không có gì." Vinh Phong nói.
"Cái đó, anh nhận được chưa?" Tần Sương Tinh hơi mất tự nhiên, liếc trộm hai người đằng xa, đỏ mặt hỏi nhỏ.
Vinh Phong: "Cái gì cơ?"
Bé trai sông Tần Sương Tinh như bị ai chọc trúng, toàn thân căng thẳng giật nhẹ: "Không, không, không có gì đâu……"
Vinh Phong tò mò định hỏi tiếp, nào ngờ Tần Sương Tinh hít sâu một hơi, lấy hết can đảm ngẩng lên: "Trời sắp tối rồi, anh về sớm một chút đi!"
Vinh Phong: "…?"
Cậu đuổi anh về á?!
Tần Sương Tinh quay đầu nhìn mặt trời sắp lặn nơi chân trời xa, nhỏ giọng: "Ban đêm đi đường núi nguy hiểm lắm. Anh ra ngoài mất bao lâu?"
Vinh Phong: "…Khoảng một tiếng."
"Anh nhanh thế." Tần Sương Tinh kinh ngạc.
Vinh Phong bất đắc dĩ: "Ừ."
Tần Sương Tinh không nhận ra câu đó có gì không đúng, một mực thành kính bày tỏ sự ngạc nhiên: "Bọn em đi vào mất tận bốn, năm tiếng!"
Vinh Phong: "…"
Thực ra lúc tìm đến được đây, anh cũng mất đúng năm tiếng.
Nguyên nhân rất đơn giản. Đám sinh viên khoa Côn trùng học này không đi lối du lịch bình thường!
Vinh Phong đeo balô đầy đồ ăn và nước uống, đi theo lối mòn cho khách du lịch hơn một tiếng mới bắt đầu thấy sai sai. Dưới đất chẳng có dấu chân nào, hoàn toàn không giống từng có người đi qua. Anh đành phải quay lại, tìm vết chân mới, mãi mới phát hiện nhóm người đã rẽ sang lối khác từ lâu.
Rẽ vào rừng núi hoang không có đường!
Chính lúc ấy, Vinh Phong mới thật sự thấy lo, sợ họ bị lạc, hoặc chẳng may sẩy chân rơi xuống vực.
Rừng núi hoang dã chưa được khai phá tiềm ẩn nhiều nguy hiểm, có thể có rắn độc, cáo rừng hay động vật hoang dã khác. May mà núi Kim Dương ít người đến thì vẫn là khu du lịch. Ít nhất điện thoại có sóng, nếu thật sự xảy ra chuyện còn có thể gọi cứu hộ.
Dù vậy, Vinh Phong vẫn tăng tốc, vận dụng hết kỹ năng trinh sát tìm kiếm đã học trong khóa huấn luyện phòng cháy chữa cháy năm xưa, cuối cùng cũng tìm được họ trước khi trời tối.
Cái này gọi là gì nhỉ.
Chỉ cách một bước, thiên đường địa ngục.
Khi Vinh Phong vất vả đến được bãi đá bên bờ sông, từ xa trông thấy Tần Sương Tinh đang dựng lều, tâm trạng anh cực kỳ phức tạp, mừng rỡ lẫn buồn bực.
Mừng vì Tần Sương Tinh không sao, ba sinh viên đều không sao cả. Buồn bực vì… Rốt cuộc là đứa nào lái xe vào núi sớm thế hả! Hại anh không đón được người, phải tìm hơn năm tiếng đồng hồ! Nếu kịp đón từ đầu thì cần gì phải làm nhiều việc rối rắm thế này!
Vất vả lắm mới tìm được người, còn chưa nói được mấy câu, đã bị người ta bảo về.
Thôi thì cũng là tự chuốc lấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!