Ba người đều mang theo ba lô leo núi, tốc độ di chuyển không nhanh lắm. Hơn nữa, chuyến đi núi Kim Dương lần này là chuyến khảo sát dã ngoại. Cả ba người vừa đi vừa quan sát xung quanh, cố tình đi chậm lại để chú ý môi trường.
Không ai hối thúc ai.
Chẳng mấy chốc, trời đã gần tối.
Mùa hè ngày dài, đã hơn bốn giờ chiều mà mặt trời vẫn còn gay gắt treo trên cao, hoàn toàn không có dấu hiệu sắp lặn.
Tống Tranh bỗng nói: "Qua đêm ở đây đi."
Tần Sương Tinh dừng bước, ngẩng đầu nhìn.
Nơi này là bãi sông, xung quanh không có nhiều cây cối, rất trống trải, khá thích hợp để dựng lều. Bên cạnh là nguồn nước, lấy nước cũng tiện. Tổng thể là một địa điểm nghỉ đêm khá ổn.
Lục Vanh nhìn quanh một lượt, cũng rất tán thành, gật đầu nói: "Được đấy."
Hai đàn anh đều đã quyết vậy, Tần Sương Tinh đương nhiên không có ý kiến. Thế là ba người đặt ba lô xuống, bắt đầu dựng lều của mình.
Hôm nay là đêm đầu tiên họ ngủ lại trong núi Kim Dương. Ban ngày mang ba lô leo núi đi suốt một ngày, thể lực tiêu hao rất lớn. Nhưng dù sao cũng là đêm đầu tiên, Tần Sương Tinh cảm thấy rất phấn khích, không hề thấy mệt.
Cậu quay đầu nhìn hai người còn lại. Gương mặt Tống Tranh vẫn không biểu lộ gì, không đoán được tâm trạng. Lục Vanh hơi nhếch khóe miệng, như thể trời sinh đã có một gương mặt lúc nào cũng tươi cười, cũng chẳng nhìn ra cảm xúc gì.
Tần Sương Tinh: "…"
Cảm giác như chỉ có mình cậu là biểu lộ rõ buồn vui…
À, cũng không hẳn là buồn vui, phải nói là mọi cảm xúc đều viết hết lên mặt. Không biết nhẫn nhịn, không biết che giấu.
Đây là sự ngây thơ ngu xuẩn của sinh viên đại học sao…
Tần Sương Tinh âm thầm nghiến răng, cảm thấy mình nên học hỏi hai vị đàn anh, thu liễm ánh mắt lấp lánh phấn khích.
Ba người ai nấy tự dựng lều của mình. Đây không phải lần đầu Tần Sương Tinh đi khảo sát dã ngoại, dựng lều đương nhiên là biết. Chỉ là sức cậu hơi yếu, mà mặt đất ở đây cứng vô cùng, đóng cọc lều xuống đất khá tốn sức.
Tần Sương Tinh lấy đá đập mấy cái, không yên tâm nên kéo thử lều một chút. Hình như cũng ổn?
Cậu đã xem dự báo thời tiết mấy ngày tới rồi, tối nay không có gió. Chắc lều sẽ không bị thổi bay.
Tần Sương Tinh nhìn quanh một vòng, có chút lưỡng lự. Cậu muốn tìm hòn đá lớn hơn để đóng cọc sâu thêm chút nữa, nhưng sợ đóng sâu quá, mai rút không ra.
Đang do dự thì bên kia Tống Tranh gọi: "Tần Sương Tinh, lại đây giúp tôi giữ cột đèn dụ."
"Đến liền."
Tần Sương Tinh chạy lóc cóc qua, hỗ trợ một tay.
Họ sẽ ở trong núi Kim Dương bốn ngày ba đêm. Ba đêm này đều phải thực hiện chiếu đèn dụ côn trùng vào ban đêm.
"Đèn dụ", tức là dùng ánh sáng để thu hút những loài côn trùng có xu hướng hướng sáng. Cách thu thập côn trùng này hiệu quả mà đơn giản. Chỉ cần đặt thiết bị đèn dụ ra bãi đất trống, không bao lâu sau, côn trùng hướng sáng sẽ lũ lượt nhào tới. Nguyên lý giống như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Những loài côn trùng như bướm ở ngoài tự nhiên, thường định hướng bay bằng ánh trăng. Chúng sẽ luôn giữ góc vuông với ánh trăng, mà do mặt trăng ở quá xa, ánh trăng chiếu xuống mặt đất gần như là ánh sáng song song. Vì thế, côn trùng hướng sáng có thể bay theo đường thẳng, song song với mặt đất.
Nhưng ánh sáng từ đèn, nến lại khác. Chúng là nguồn sáng điểm, phát tán theo dạng tỏa tròn. Côn trùng hướng sáng vẫn theo thói quen trong tự nhiên, bay theo phương vuông góc với ánh sáng. Thế là đường bay của chúng biến thành hình xoắn ốc, càng bay càng gần, cuối cùng đâm thẳng vào nguồn sáng.
Cho nên thiêu thân vào lửa không phải vì nó muốn chết, mà vì nó tưởng lửa là ánh trăng.
Con người lợi dụng đặc điểm này, có thể dễ dàng thu thập được rất nhiều côn trùng vào ban đêm.
Đó chính là "đèn dụ".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!