Sáng sớm, 5 giờ.
Mùa hè trời sáng rất sớm. Mới 5 giờ, bầu trời đã vén màn đêm. Mặt trời lặn lẽ mọc lên nơi chân trời xa xăm, như thể vẫn chưa tỉnh ngủ, ánh nắng rọi xuống không gay gắt, lười nhác chiếu lên bầu trời, chiếu xuống mặt đất.
Tần Sương Tinh đeo ba lô leo núi đứng trước cổng trường, ngón tay vô thức nắm chặt quai đeo ba lô, hơi căng thẳng.
Đi khảo sát dã ngoại cùng Tống Tranh…
Khảo sát dã ngoại là một trong những cách quan trọng để nghiên cứu côn trùng. Thông qua khảo sát thực địa, thu thập và làm tiêu bản côn trùng, có thể hiểu rõ hơn về những sinh vật kỳ diệu này.
Ngoài giá trị học thuật, khảo sát dã ngoại cũng rất thú vị.
Tần Sương Tinh từ hồi học trung học đã thường đến công viên, đồi núi nhỏ vân vân, ngồi xổm quan sát côn trùng. Có điều mấy năm nay, thành phố Nghi Giang phát triển rất nhanh. Cây xanh khá nhiều, nhưng số lượng côn trùng lại giảm mạnh. Không rõ là do ô nhiễm môi trường hay phun thuốc trừ sâu.
Tóm lại, khi đàn anh Tống mời cậu tham gia chuyến khảo sát lần này, phản ứng đầu tiên của Tần Sương Tinh là vui mừng, sau đó là căng thẳng kéo dài đến tận bây giờ.
Lý do rất đơn giản. Lần này họ đi khảo sát trên núi, phải mang theo lều trại, thức ăn, ở lại trong núi suốt bốn ngày.
Bốn ngày! Ở chung với đàn anh Tống bốn ngày!
Tần Sương Tinh chỉ nghĩ đến thôi là đã hoảng.
Mấy ngày nay, cậu đã cảm nhận rõ cái gọi là… ừm, thái độ học thuật nghiêm túc của Tống Tranh.
Nói sao nhỉ.
Tần Sương Tinh dần nhận ra, Tống Tranh là người nghiêm với bản thân và khoan dung với người khác. Yêu cầu của anh ta với người khác rất rất rất thấp. Bởi vì anh ta cực kỳ ác với bản thân.
Với các đàn em theo mình, Tống Tranh yêu cầu mỗi ngày muộn nhất là 7 giờ 30 phải có mặt ở tòa nhà thí nghiệm, tham gia họp sáng. Trong buổi họp sáng nửa tiếng không được mang bữa sáng vào. Có nghĩa là mọi người ít nhất phải dậy từ 6 giờ, 7 giờ rời ký túc xá ra căn tin ăn sáng, nếu không sẽ muộn.
Với một sinh viên không ở ký túc xá như Tần Sương Tinh, tốn thời gian đi đường hơn, tất nhiên phải dậy sớm hơn nữa.
Rất nhiều người vì thế mà than trời kêu đất. Làm ơn đấy, họ là nghiên cứu sinh rồi, không còn lớp sáng 8 giờ, tại sao vẫn phải dậy sớm! Hơn nữa làm thí nghiệm đâu phải cứ dậy sớm là có kết quả sớm… nhiều lúc cần phải kiên nhẫn.
Thế mà có mấy lần Tần Sương Tinh vô tình bắt gặp Tống Tranh bước ra từ tòa giảng dạy lúc hơn 5 giờ sáng.
Anh ta thường xuyên thức trắng trong phòng thí nghiệm. Dù có thức khuya đến mấy, sáng hôm sau 7 giờ 30 vẫn xuất hiện đúng giờ ở tòa nhà thí nghiệm, ăn mặc chỉnh tề, thần sắc nghiêm túc, mặt mày sạch sẽ vừa rửa bằng nước lạnh.
Không ai nhìn ra anh ta vừa thức trắng đêm. Ngay cả quầng thâm dưới mắt cũng bị mọi người nhìn quen đến mức không để ý nữa.
Vì thế Tần Sương Tinh cảm thấy, việc Tống Tranh tuổi còn trẻ đã có nhiều bài luận văn như vậy là có lý do. Lấy mạng ra đổi cả đấy!
Ở bên cạnh người như vậy, sẽ bất giác bị ảnh hưởng, học tập theo anh ta. Cũng rất dễ cảm thấy tự ti.
Tần Sương Tinh chính là kiểu thứ hai. Cậu thường cảm thấy mình là một đống bùn nhão, lãng phí thời gian của Tống Tranh. Thay vì dành thời gian dẫn dắt cậu, chẳng thà về ký túc xá ngủ còn tốt hơn, ít nhất là tốt cho sức khỏe.
Nghĩ tới đây, Tần Sương Tinh lại thở dài.
Phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng quen thuộc: "Chào buổi sáng."
Tần Sương Tinh giật nảy, quay phắt lại: "Đàn anh Tống!"
Sau từng ấy ngày tiếp xúc, câu duy nhất mà Tần Sương Tinh có thể nói trôi chảy trước mặt Tống Tranh là ba chữ này.
"Ch
-chào buổi sáng." Cậu cố gắng nói cho rõ ràng.
"Ừ." Tống Tranh đã quen với việc cậu run rẩy ba lần mới nói hết một câu, không để tâm, chỉ gật đầu rồi bảo: "Đồ mang đủ chưa? Nghĩ lại một lần nữa xem có thiếu cái gì không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!