Chương 41: (Vô Đề)

Cháy ở nhà máy hóa chất không giống những vụ cháy thông thường. Dù là hiện trường có thể phát nổ bất cứ lúc nào, hay khói đen dày đặc độc hại sau khi cháy, tất cả đều khiến công tác cứu hộ gặp khó khăn nghiêm trọng.

May mắn thay, vụ việc xảy ra vào ban đêm, trong nhà máy ngoài vài công nhân trực đêm thì không còn ai khác. Vị trí phòng trực cũng đã được xác định, vấn đề duy nhất là đường dẫn đến phòng trực đã bị ngọn lửa bao trùm. Người bên trong không thể thoát ra, người bên ngoài không thể xông vào.

Độ khó cứu viện rất cao, lại cực kỳ nguy hiểm. Thời gian cấp bách, phải giành giật từng giây.

Khi Vinh Phong theo xe đến hiện trường, con đường nông thôn trống trải bên ngoài nhà máy hóa chất đã chen đặc các loại xe. Ngoài các xe cứu hỏa đỏ rực từ các đội khác, còn có xe của phóng viên báo đài.

Các chiến sĩ cứu hỏa trang bị đầy đủ, im lặng ngay hàng thẳng lối nhảy xuống xe, nghe theo chỉ huy tại hiện trường, nhanh chóng tham gia cứu viện. 

Phóng viên và nhiếp ảnh gia bị chặn bên ngoài khu vực cảnh giới. Nhiều người dân quanh vùng và người thấy tin tức chạy tới hóng chuyện.

Một trận chiến ác liệt.

Vinh Phong và các đồng đội nhìn nhau. Ánh lửa cháy rực phản chiếu khuôn mặt từng người, trong mắt họ, ai cũng thấy được sự nghiêm túc, nặng nề, và dũng cảm.

"Các anh em, xông lên!"

Trong tai nghe truyền đến giọng chỉ huy trầm ổn hữu lực: "Chú ý an toàn!"

……

Ngọn lửa cháy suốt ba ngày ba đêm.

Ngoài thương vong tại chỗ, tổn thất kinh tế cũng không thể tính xuể. Sau đó chắc chắn còn điều tra và quy trách nhiệm kéo dài, để làm rõ nguyên nhân vụ hỏa hoạn này, cũng như vấn đề bồi thường cho gia đình các nạn nhân.

Suốt ba ngày đó, các chiến sĩ cứu hỏa đều ăn ở gần hiện trường, trong lều khẩn cấp được dựng tạm. Thời gian ngủ trung bình mỗi ngày chưa đến năm tiếng.

Sau khi khống chế được hỏa hoạn, họ còn phải quay lại hiện trường để rà soát các vật liệu nguy hiểm, xác nhận không còn nguy cơ cháy nổ lần hai.

Ba ngày nay, Vinh Phong đều mệt đến mức ngã đầu xuống là ngủ. Trong lều nồng nặc mùi mồ hôi, các chiến sĩ mệt mỏi đến nỗi không còn thời gian tắm rửa hay thay đồ. Mùi hôi, tiếng ngáy, trộn lẫn với nhau thành một nồi cháo phù thủy. 

Lộn xộn là thế, nhưng chẳng ai bận tâm. Mọi người đều quá mệt rồi.

Giao lưu giữa Vinh Phong và Tần Sương Tinh cũng chỉ còn câu chúc trước khi xuất phát và lời báo bình an lúc sáng sớm trở về.

Vinh Phong thực ra đã lâu không còn báo bình an với ai. Bố mẹ anh đã qua đời trong vụ tai nạn giao thông thời trung học, thân thích họ hàng gần như không liên lạc.

Bạn bè của Vinh Phong rất ít. Ra trường là anh vào đội cứu hỏa luôn. Từng ấy năm, bạn học còn giữ liên lạc chỉ có mỗi Đàm Hưng Hàng.

Đàm Hưng Hàng có cuộc sống riêng. Vinh Phong không thể mỗi lần chữa cháy xong lại gọi điện cho bạn báo bình an được, vừa phiền vừa có phần uỷ mị.

Vinh Phong mím môi, nhìn dòng chữ trên màn hình điện thoại mà Tần Sương Tinh gửi đến: "Không sao là tốt rồi."

Năm chữ rất đơn giản, chẳng hiểu sao lại khiến trái tim anh được tiếp thêm sức lực, khiến anh cảm thấy mọi việc mình làm đều xứng đáng.

……

Vụ hỏa hoạn này làm tất cả mọi người kiệt sức. Sau khi trở về đơn vị, các chiến sĩ cứu hỏa tham gia cứu viện đều được nghỉ phép hai ngày liền.

Cơ hội hiếm có, Vinh Phong định rủ Tần Sương Tinh ra ngoài ăn một bữa, gặp mặt một chút. Biết đâu còn có thể tiến thêm một bước, đi xem phim chẳng hạn? 

Được đó, nhưng đừng manh động quá.

Vinh Phong nhớ lại dáng vẻ căng thẳng đến chết của cậu hôm ngồi cạnh anh, không nhịn được bật cười, khóe môi cong lên.

Thật sự không thể vội. Vội vàng quá, cậu chắc chắn sẽ chạy mất.

Vinh Phong nhìn đồng hồ, tám giờ tối. Không biết hôm nay cậu ấy đang làm gì, thế là anh gửi tin nhắn đi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!