Chương 39: (Vô Đề)

Vinh Phong cảm thấy hình tượng người đàn ông trưởng thành, đẹp trai, đáng tin cậy của mình sắp không giữ nổi nữa rồi. Cơ mặt trên trán co rút đau đớn, anh cố gắng khống chế biểu cảm, nhịn rồi lại nhịn. Nhưng… không được, không nhịn nổi!

"Tôi có thể… chỉ ăn…"

Cổ họng Vinh Phong khô khốc, cảm giác như âm thanh kẹt lại ở yết hầu, tắc nghẽn nghiêm trọng: "…hai con… được không?"

Tần Sương Tinh: "?"

Cậu sững người một chút, mất một lúc mới phản ứng lại, cúi đầu nhìn đĩa ba con ốc nâu còn dư. Một đĩa có năm con, bình thường mỗi người ăn hai hoặc ba con. Nhưng xem ra anh chưa thể chấp nhận được.

Tần Sương Tinh ảo não trong lòng. Quả nhiên vẫn quá nóng vội, vừa gặp đã cho người ta ăn ốc sên. Mặc dù ốc sên là loài thân mềm, không phải "côn trùng", nhưng sự sợ hãi của Vinh Phong quá rõ ràng.

Người có thể ăn ốc đồng chưa chắc chấp nhận nổi ốc sên.

Tần Sương Tinh muộn màng ý thức được điều này, và rất ân hận. Có lẽ cậu đã dọa sợ Vinh Phong.

"Ba con còn lại để em ăn." Cậu cúi đầu nói nhỏ, nhanh tay gắp hết ba con còn lại vào đĩa mình.

Vinh Phong nhìn cậu, ánh mắt như tóe lửa, nóng rừng rực.

Nhưng khi Tần Sương Tinh định cầm nĩa nhanh chóng ăn hết chỗ ốc sên để nhân viên phục vụ thu dọn, Vinh Phong vươn tay, ấn tay cậu xuống.

"Lần này sao không phổ cập khoa học?" Vinh Phong hỏi.

Tần Sương Tinh sững người: "Dạ?"

Khóe môi Vinh Phong cong lên thành một nụ cười nhạt, nhìn cậu: "Trước đây mỗi khi cậu đề cập đến loài nào, câu đầu tiên chẳng phải luôn là bộ gì họ gì à. Lần này sao lại không có?"

"Anh sợ mà…" 

Tần Sương Tinh càng nói càng nhỏ, đột nhiên cậu chú ý đến tay Vinh Phong đang đặt trên mu bàn tay mình.

Hơi nóng, hơi nặng. Cái nóng từ mu bàn tay lan lên cánh tay, ngứa ngáy bò vào tim cậu.

Lông mi Tần Sương Tinh khẽ run, cố ép xuống cảm giác ngứa ngáy kỳ quặc trong lòng. Cậu mất tự nhiên rụt tay về, lí nhí nói: "Hay, hay là… mình đổi chủ đề?"

Vinh Phong há miệng, muốn an ủi cậu là không sao đâu, nhưng lời đến miệng lại xoay một vòng, bỗng nảy sinh vài ý xấu, một vài ý nghĩ không nên có.

Vinh Phong nhìn cậu, bất giác li. ếm răng hàm trong, cười một tiếng.

"Đúng là có hơi bị dọa."

"Ưm…"

Quả nhiên, Tần Sương Tinh nghe vậy lại càng áy náy, cúi đầu thấp hơn nữa, hận không thể chui xuống gầm bàn.

"Vậy, xin…"

Trước khi Tần Sương Tinh nói hoàn chỉnh câu "xin lỗi", Vinh Phong gõ nhẹ một cái lên mặt bàn trước mặt cậu.

"Nhưng mà xem như tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, đúng không?"

"Hả?"

Tần Sương Tinh ngơ ngác ngẩng đầu lên, không cẩn thận va phải ánh mắt anh. Cậu hoảng loạn, vội cúi đầu, lí nhí: "Ừm, ừm… coi như hoàn thành rồi…"

Vinh Phong: "Vậy thì tranh thủ lúc còn nóng, làm nhiệm vụ tiếp theo đi."

Anh mỉm cười: "Để tôi ngồi cạnh cậu, cậu tiếp tục kể về ốc sên nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!