Địa điểm hẹn ăn cơm ở trong một trung tâm thương mại. Là một chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh, hương vị khá ngon, giá cả phù hợp. Nơi này cách khu đại học một khoảng không xa không gần, đủ để không phải lo lắng chạm mặt bạn học…
Tần Sương Tinh không sợ bị người ta nhìn thấy mình mời Vinh Phong ăn tối. Chủ yếu là… cậu thường hay đến quán này, cậu không muốn bị người khác nhìn thấy mình.
Sợ xã hội mà.
Dù không mắc chứng sợ xã hội, rất nhiều người cũng không thích tình cờ gặp người quen trong cuộc sống riêng tư. Trong trường đại học, nếu không phải bạn cùng phòng thì bạn cùng lớp thường chỉ quen sơ sơ, chủ yếu gặp nhau trong giờ học. Nếu bất chợt chạm mặt bên ngoài, đôi khi sẽ thấy ngại ngùng.
Còn một tình huống tệ hơn nữa: bạn thấy họ, nhưng họ không thấy bạn.
Đối với bệnh nhân mắc chứng sợ xã hội nặng như Tần Sương Tinh, tình huống đó đúng là ác mộng cấp địa ngục. Không chào thì thấy mình lạnh lùng. Chào rồi… lỡ người ta không thấy mình, hoặc cố tình làm ngơ không muốn chào thì sao?
Quá là xấu hổ luôn!
Chỉ nghĩ thôi mà mười ngón chân của Tần Sương Tinh đã muốn moi đất.
Vì vậy, nhà hàng cách trường khá xa này trở thành nơi cậu hay ghé đến, cũng là một trong số ít những quán cậu cảm thấy quen thuộc.
Tất nhiên, sự "quen thuộc" này là một chiều từ phía cậu. Cậu chưa từng chủ động bắt chuyện với nhân viên, tất cả giao tiếp đều giới hạn ở một câu "cảm ơn" khi họ bưng món lên. Khi rời đi thì giơ giao diện thanh toán trong điện thoại cho thu ngân xem, ra hiệu rằng "tôi đã trả tiền rồi".
Tần Sương Tinh có thói quen đến sớm. Cậu mời người ta đi ăn, tất nhiên không thể đến trễ được.
Về việc hẹn gặp ai đó, tiềm thức của cậu luôn có chút bất an mơ hồ. Sợ xe đạp nổ lốp, sợ kẹt xe trên đường, sợ quán hôm nay bất ngờ đóng cửa… Tóm lại đi sớm là tốt nhất, nếu có chuyện bất ngờ thì vẫn còn thời gian xoay xở.
Thế nên vào lúc một tiếng nữa mới tới năm rưỡi, Tần Sương Tinh đã đến trước trung tâm thương mại, ngẩng đầu nhìn lên, rồi rơi vào trầm tư.
Đi dạo trong trung tâm thương mại là không thể. Đối với bệnh nhân sợ xã hội nặng, chỉ cần đi ngang cửa hàng, bị nhân viên mời gọi "vào xem thử đi", cậu cũng sẽ căng thẳng đến mức đổ mồ hôi.
Nhanh chân đi qua thì bất lịch sự, gượng gạo bước vào mà chẳng mua gì thì càng tệ hơn.
Khổ lắm.
Với người sợ xã giao, chỉ cần ra ngoài là chỗ nào cũng thành bãi mìn.
Tần Sương Tinh quyết định đứng đợi ở ngoài.
Trung tâm thương mại này vào cuối tuần rất đông. Nhưng hôm nay là ngày thường, không quá chen chúc, dễ kiếm chỗ đậu xe. Không biết Vinh Phong đến bằng ô tô hay đi xe đạp giống cậu?
Tần Sương Tinh tò mò nghĩ ngợi.
Trước cửa trung tâm thương mại có một đài phun nước, hướng thẳng ra đại lộ. Tần Sương Tinh cẩn thận đội kín khẩu trang và mũ, ngồi quay lưng lại đài phun nước, cúi đầu nghịch điện thoại.
Thỉnh thoảng có người đi ngang, Tần Sương Tinh không ngẩng đầu, cũng không để ý có ai đang nhìn mình không. Khẩu trang, mũ, điện thoại, chúng như một lớp khiên bảo vệ, tạo cảm giác "tôi đang bận", tránh tiếp xúc ánh mắt với người khác.
Rất tuyệt vời.
Nhưng mà ngồi chơi điện thoại cúi đầu lâu lại phát sinh một vấn đề: Mỏi cổ.
Tần Sương Tinh đổi vài tư thế vẫn thấy không thoải mái, không nhịn được mà đứng dậy, xoay vai một chút. Vừa quay người lại bỗng nhìn thấy một bóng người cao lớn."!!!"
Tần Sương Tinh lắp bắp kinh hãi, căng thẳng đến mức lập tức trốn ra sau đài phun nước.
Là… là anh ấy sao?
Tim Tần Sương Tinh đập dồn dập, không hiểu mình trốn cái gì, cứ thấy hoảng loạn lạ thường, không dám bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Cậu rón rén, vươn cổ nhìn trộm từ sau đài phun nước.
Là Vinh Phong thật.
Ánh hoàng hôn dần buông xuống. Vinh Phong mặc đồ thường, đang bước qua vạch kẻ đường từ bên kia. Anh hơi nghiêng đầu, để ý xe đang rẽ phải phía sau. Ánh mắt bình tĩnh, dáng người thẳng tắp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!