Chương 36: (Vô Đề)

Tần Sương Tinh cầm điện thoại, ngón tay vừa ấn nút gửi tin vẫn còn khẽ run.

Cậu sợ hãi bất an, đôi mắt đen sâu thẳm phủ một lớp hơi nước. Ánh mắt cậu dán chặt vào màn hình điện thoại, nhìn chằm chằm câu vừa gửi đi: "Tôi muốn mời anh ăn một bữa cơm, được không?"

Một câu nói vô cùng đơn giản phổ thông, nhìn qua chẳng có gì vấn đề gì. Chắc là không sao đâu nhỉ?

Thực ra Tần Sương Tinh đã suy đi tính lại câu này mấy chục lần. Trước khi gửi lời mời đơn giản này, cậu đã viết ra ít nhất 17-18 phiên bản khác nhau.

Cậu không khỏi thầm cảm thán: may mà là gửi qua WeChat. Nếu nói trực tiếp ngoài đời, cậu chắc chắn sẽ ấp úng cà lăm, mãi không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh.

Vinh Phong sẽ đồng ý chứ? Chắc… chắc là sẽ đồng ý, dù sao cũng lấy cớ là "cảm ơn".

Cũng không hẳn là lấy cớ, cậu thật sự rất biết ơn Vinh Phong.

Tần Sương Tinh nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại, tim đập thình thịch, nhớ lại nội dung bác sĩ Đàm đã nói với cậu ban sáng.

Khi biết được nỗi lo của cậu, bác sĩ Đàm bật cười sang sảng, bảo cậu đừng sốt ruột.

Cậu đã tiến bộ rất nhiều. Trước kia sợ xã hội đến mức gần như không dám ra khỏi nhà, không dám đến bất cứ nơi nào ngoài lớp học. Bây giờ cậu đã có thể mặc đồ mascot, chơi đùa cả ngày với đám trẻ con xa lạ.

Cậu thực sự đã tiến bộ rất nhiều.

Tuy nhiên, chứng bệnh này không thể khỏi trong một sớm một chiều, đôi lúc bị tái phát là chuyện bình thường. Huống hồ, việc cậu cảm thấy căng thẳng khi tiếp xúc với người khác, chưa chắc là lỗi của cậu.

Có người bẩm sinh khí tràng rất mạnh, khiến người khác bị áp lực khi đối mặt. Cũng có người vì thân phận địa vị của họ, khiến người ta phải nghiêm túc dè chừng, ví dụ như lãnh đạo, người lớn tuổi hơn…

Tần Sương Tinh cảm thấy bác sĩ hiểu nhầm ý của mình, vội vàng sửa đúng: "Anh ấy không phải người lớn tuổi."

Vinh Phong chỉ lớn hơn cậu ba tuổi, chắc không thể gọi là "người lớn". Anh giống một người anh trai hơn.

Nghĩ vậy, mặt Tần Sương Tinh hơi đỏ.

Đàm Hưng Hàng hiểu ý, gật gù: "À, người cùng thế hệ thì càng dễ."

Cùng thế hệ thì tìm cách thu hẹp khoảng cách thôi. Tìm đề tài chung, rủ nhau ra ngoài chơi gì đó, càng quen thân sẽ càng đỡ ngại.

Đề tài chung…

Tần Sương Tinh lại bắt đầu rầu rĩ.

Cậu ngẫm nghĩ, hình như thứ cậu có thể nói với Vinh Phong chỉ có côn trùng… và tiến độ nhiệm vụ trị liệu của mình. Mấy cái này có được coi là "đề tài chung" không nhỉ? Báo cáo công việc của nhóm giúp đỡ lẫn nhau?

Thế là Tần Sương Tinh nói: "Hiện tại tôi với anh ấy… cơ bản chỉ nói chuyện liên quan đến công việc."

"À à, hiểu rồi."

Bác sĩ Đàm nheo mắt cười: "Hai người đang làm dự án chung mà."

Tần Sương Tinh cứ thấy sai sai, nhưng nghĩ lại thì từ "dự án hợp tác" hình như là do cậu tự nói ra? Cùng nhau thực hiện thử thách cũng coi như là dự án hợp tác.

Vì thế cậu gật đầu.

Bác sĩ Đàm hỏi: "Cậu sợ mình nhút nhát lề mề, ảnh hưởng đến tiến độ, khiến người ta thấy phiền đúng không?"

Tần Sương Tinh gật đầu lia lịa.

"Nhưng mà đã được chọn vào nhóm này, nghĩa là cậu có giá trị. Bạn cậu đâu thể nào tùy tiện vớ đại ai trên đường rồi bắt hợp tác với mình đúng không?"

Tần Sương Tinh: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!