Chương 35: (Vô Đề)

Hôm sau.

Như đã hẹn, Tần Sương Tinh đến trung tâm sức khỏe tâm thần để làm công việc bán thời gian đóng vai thú bông.

Trời ngày càng nóng. Lúc đến gặp Đàm Hưng Hàng, trên trán cậu đã lấm tấm mồ hôi.

"Cậu không thấy nóng à?" Đàm Hưng Hàng ngó cậu một cái.

Khẩu trang, mũ. Dù trời hơn ba mươi độ, Tần Sương Tinh vẫn ăn mặc kín mít như thường, kiểu như không mặc đủ "trang bị" thì không thể ra khỏi cửa.

"Cũng… cũng tạm. Tôi quen rồi." Tần Sương Tinh vừa leo cầu thang xong, hơi thở dồn dập. Tuy nhiên khẩu trang không che được đôi má ửng đỏ tự nhiên sau vận động của cậu. Làn da cậu rất đẹp, hơi đổ mồ hôi làm khuôn mặt cậu trắng hồng như trái đào chín mọng mềm mại.

Đàm Hưng Hàng biết cậu bị sợ xã hội nên không hỏi thêm, chỉ dặn dò: "Đừng gắng sức quá nhé. Nếu nóng hay khát thì vào nghỉ ngay."

Tần Sương Tinh mỉm cười cảm kích.

Nhưng đến trưa, khi Đàm Hưng Hàng xách đồ ăn mang về thì phát hiện cậu có gì đó không ổn.

Cậu rất mất tinh thần. Trước mặt là một bát mì, cậu cầm đũa khuấy nhẹ nước canh, mãi không chịu ăn miếng nào. Phòng nghỉ bật điều hòa mát lạnh nhưng mặt cậu vẫn đỏ hồng, mắt cụp xuống nhìn bát mì, không nói một lời.

"Tần Sương Tinh?" Đàm Hưng Hàng lo lắng gọi.

Trong phòng nghỉ chỉ có hai người họ, hắn bước đến hỏi: "Sao vậy? Cậu thấy khó chịu ở đâu à?"

"Hả?"

Tần Sương Tinh ngơ ngác ngẩng đầu, mặt đột nhiên đỏ bừng.

Ăn cơm tất nhiên không thể đeo khẩu trang, hơn nữa vì vừa cởi đồ thú bông ra, cậu chưa kịp đội lại mũ. Thế nên Đàm Hưng Hàng thấy rõ đôi má đỏ ửng của cậu.

"Cậu không bị say nắng đấy chứ?" Đàm Hưng Hàng vội vàng rót nước cho cậu.

"Không không không…" Tần Sương Tinh vội giải thích: "Không phải, không có đâu… Tôi chỉ… đang nghĩ một vài chuyện."

"Ồ." Đàm Hưng Hàng gãi đầu.

Ấn tượng của hắn về Tần Sương Tinh là, tuy có chút sợ xã hội nhưng tính cách dễ gần. Mấy ngày gần đây tiếp xúc với nhau, hai người dần thân quen hơn. Tần Sương Tinh không còn ngập ngừng như trước, đôi lúc còn trò chuyện về trường lớp. Hôm nay sao lại quay về trạng thái lắp bắp như trước rồi?

Tần Sương Tinh cúi đầu ăn mấy miếng mì. Mì vẫn còn nóng, hơi nước bốc lên khiến mặt cậu càng thêm đỏ ửng. Đôi môi đỏ mọng như trái đào mềm chín, chỉ cần cắn nhẹ là sẽ vỡ ra chảy mật.

Đàm Hưng Hàng nhìn gương mặt xinh đẹp yếu ớt của cậu, bất giác cau mày: "Có ai bắt nạt cậu à???"

"Hả?" Tần Sương Tinh ngơ ngác ngẩng đầu, "Không có…"

"Vậy thì tốt."

Đàm Hưng Hàng cho rằng cậu đang có tâm sự. Không phải bị bắt nạt là được rồi.

Tần Sương Tinh rất ưa nhìn, chỉ tiếc vì sợ xã hội nên ít nói. Lúc bắt buộc phải giao tiếp với người khác, ánh mắt cậu luôn lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương. Rất dễ khiến người ta cảm thấy cậu u ám.

Huống chi tính cách cậu mềm yếu, dễ bị chi phối. Loại người này rất dễ bị bắt nạt, còn là kiểu bị bắt nạt chỉ biết trốn vào góc khóc thút thít, không biết phản kháng.

Sợ mình ở lại sẽ khiến Tần Sương Tinh thấy khó chịu hơn, Đàm Hưng Hàng xách hộp cơm nói: "Tôi vào văn phòng ăn đây."

"Ơ…"

Tần Sương Tinh ngẩng đầu ngơ ngác, ánh mắt dõi theo bóng lưng mặc áo blouse trắng. Ngay khi Đàm Hưng Hàng sắp bước ra khỏi phòng nghỉ chung, Tần Sương Tinh bất ngờ "soạt" một tiếng đẩy ghế ra, vội vàng chạy theo.

"Cái đó… bác sĩ Đàm…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!