Chương 32: (Vô Đề)

Lớp học phổ cập khoa học nhỏ của Tần Sương Tinh kết thúc.

Như dư âm còn đọng lại sau cao trào, tim Tần Sương Tinh đập dồn dập, má nóng bừng, từng hơi thở đều mang theo chút nóng rực. Tận sâu trong não dường như có sợi thần kinh nào đó đang nảy lên từng nhịp, không ngừng nhắc nhở cậu về sự phấn khích và vui sướng lúc trước.

Tần Sương Tinh li. ếm li. ếm môi, cảm giác môi khô rát, cổ họng cũng hơi sưng. Vừa rồi cậu nói nhiều quá.

"Cậu sao vậy?" Đầu dây bên kia, Vinh Phong như nhận ra điều gì đó.

"Không, không sao…" Tần Sương Tinh lúng túng vội đáp, "Ờ thì… tan học?"

Điện thoại truyền đến tiếng cười trầm thấp của Vinh Phong.

Mặt Tần Sương Tinh đỏ bừng, chợt nhận ra cái cách nói của mình buồn cười đến mức nào. Cậu thật sự cho rằng mình đang "dạy học" cho người ta hả! Tự luyến quá rồi đấy!

Tần Sương Tinh luống cuống tìm cách chữa ngượng, lại nghe thấy người đàn ông bên kia bật cười lần nữa: "Cảm ơn thầy giáo. Bài giảng rất thú vị."

Tim Tần Sương Tinh đâm mạnh vào lồng ng. ực.

Ưm… dịu dàng quá… Giọng nghe thích thật đấy!

Rõ ràng đã nghe cả tối, vậy mà Tần Sương Tinh vẫn bị chất giọng trầm ấm dịu dàng của Vinh Phong làm cho rối loạn. Toàn thân theo giọng nói ấy mà lắp ba lắp bắp.

"Không, không, không có gì…"

Trái tim nhảy nhót loạn xạ, thình thịch, thình thịch, thình thịch. Mặt đỏ như ngọn núi lửa sắp phun trào, bọt khí lăn tăn không ngừng, sắp nổ tung đến nơi. Nhưng dù có phun ra thì có lẽ chỉ đủ sức luộc trứng.

Tần Sương Tinh là một người như thế. Dẫu xúc động mãnh liệt đến đâu, bản thân vẫn cứ mềm nhũn, ướt át dính dính.

Lúc này cậu chìm trong một thứ cảm xúc nóng hổi, mềm mại bối rối. Không hiểu vì sao, cũng không biết phải làm gì.

May mà chỉ là voice chat.

Tần Sương Tinh úp hai tay lên mặt nóng hầm hập, trong lòng thầm cảm thấy may mắn: May thật, chỉ là voice chat, nếu gặp mặt trực tiếp chắc cậu xấu hổ đến ngất xỉu mất!

Đầu óc Tần Sương Tinh mơ màng, thầm nghĩ: trước mắt cứ im lặng đã, nếu Vinh Phong hỏi thì đổ cho mạng lag. Ừm! Để mạng gánh tội thay!

Ai ngờ Vinh Phong đột nhiên mở miệng: "Muốn qua nhà tôi chơi không?"

Tần Sương Tinh: "!!!"

Cậu giật bắn người, ngẩng phắt đầu lên. Đến nhà Vinh Phong á?!

Đầu óc Tần Sương Tinh rối như tơ vò, một lúc sau mới mơ màng nhận ra: À, ý anh ấy là nhà trong game, là hòn đảo nhà ở trong  "Khu Rừng Nhàn Nhã".

"Haizz…"

Tần Sương Tinh lại vì mình tự suy nghĩ quá đà mà xấu hổ không chịu nổi. Cái "núi lửa" trong đầu sắp đủ luộc hai quả trứng luôn rồi!

Cậu ôm mặt nóng bừng, cố gắng điều chỉnh giọng nói không lộ bất thường.

"Được ạ!" cậu đáp.

Trên màn hình, nhân vật của Vinh Phong bắt đầu di chuyển. Anh điều khiển nhân vật đi vòng quanh Tần Sương Tinh hai vòng như ra hiệu. Tần Sương Tinh lập tức hiểu ý, vội vã đi theo.

Hai nhân vật tí xíu, một trước một sau, lóc cóc chạy về phía đảo nhà của Vinh Phong.

Thật ra không cần phải dẫn đường. Trong chế độ kết nối online, hệ thống sẽ tự động kết nối tất cả các đảo của người chơi lại với nhau. Chính giữa là đảo trung tâm, xung quanh là đảo nhà của từng người chơi, đảo hoang, đảo sự kiện đặc biệt… xếp tỏa ra thành hình tia sáng. Chỉ cần mở bản đồ ra là có thể thấy tên từng hòn đảo.

Thế nên Vinh Phong căn bản không cần dẫn đường. Nhưng cảm giác được dẫn dường dễ chịu quá đỗi…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!