Chương 31: (Vô Đề)

"Bọ ngựa là chỉ sinh vật thuộc Ngành Chân khớp – Phân ngành Sáu chân – Lớp Côn trùng – Bộ Bọ ngựa. Có rất nhiều loài, khoảng hơn ba nghìn loại."

Lời mở đầu quen thuộc theo kiểu Giới – Ngành – Lớp – Bộ – Họ – Chi – Loài. Lớp học phổ cập kiến thức côn trùng của Tần Sương Tinh lại bắt đầu rồi!

"Loại bọ ngựa màu xanh lục mà chúng ta thường gặp…"

Vì đang ở trong game, Tần Sương Tinh tiện tay lấy ngay một con bọ ngựa xanh lá từ balo ra, "trưng bày" trước mặt Vinh Phong.

Vinh Phong để ý thấy lần này cậu đứng xa hơn lần trước, nên động tác "lấy bọ" không tạo ra hiệu ứng đáng sợ như lần trước — côn trùng vung vẩy ngay trước mặt.

Vinh Phong buồn cười không nói gì, chăm chú quan sát con bọ trong tay cậu.

Đúng là loài bọ ngựa thường thấy. Mà cũng không hẳn là "thường thấy", ít nhất Vinh Phong đã lâu lắm rồi chưa nhìn thấy. Không biết là vì lớn lên không còn hay chui rúc trong bụi cỏ, hay là mấy năm gần đây thành phố thật sự ít côn trùng đi. Lần cuối cùng Vinh Phong thấy bọ ngựa có lẽ là hồi cấp hai.

Con bọ ngựa xanh này là hình ảnh phổ biến trong nhận thức mọi người: Cơ thể thon dài, hai chiếc càng xanh lục kẹp trước ngực, đầu hình tam giác ngược, trên đầu có hai sợi râu dài mảnh hình chữ V vươn ra hai bên.

Con bọ ngựa xanh lớn trong tay nhân vật của Tần Sương Tinh rất ngoan ngoãn, không giãy giụa như con nhện to. Nó chỉ hơi đung đưa hai sợi râu, hai mắt hình giọt nước màu xanh lá, giữa mỗi mắt có một chấm đen nhỏ.

Mắt hột đậu? Vinh Phong thấy nó khá dễ thương.

"Loài này gọi là Bọ ngựa đại đao Trung Hoa, cũng là loài bọ ngựa phổ biến nhất ở nước mình…" Tần Sương Tinh nói.

Vinh Phong lễ phép ngắt lời: "Có thể đặt câu hỏi không?"

Tần Sương Tinh: "Được chứ."

Vinh Phong: "Tôi nhớ hồi nhỏ lúc bắt bọ ngựa chơi, dù nhìn từ hướng nào, cảm giác mắt bọ ngựa cũng luôn dõi theo mình…"

Đôi mắt của bọ ngựa từng là một bóng ma tâm lý của anh. Bọ ngựa hành động cực kỳ nhanh nhẹn, đầu có thể xoay tới 180 độ. Bất kể nhìn từ đâu, chấm đen trong mắt nó như luôn chăm chú nhìn người quan sát, kể cả khi giữ chặt đầu nó không cho xoay cũng vậy. Cảm giác như luôn bị nhìn chằm chằm, khó chịu vô cùng.

"À, đó là vì mắt bọ ngựa là mắt kép… Ừm…"

Tần Sương Tinh ngẫm nghĩ, nói: "Anh đợi chút nhé, tôi làm mô hình cho anh dễ hình dung."

Vì hôm nay ngẫu hứng giảng bài, Tần Sương Tinh không chuẩn bị tài liệu trước.

Khóe môi Vinh Phong cong lên. 

Quả nhiên là vậy, luôn có cảm giác rằng bất kể hỏi gì cậu cũng biết. Không chỉ côn trùng, ngay cả về trai hến dưới nước… Ừ, ngay cả việc "cái thứ thò ra từ vỏ trai sông gọi là gì", cậu cũng biết.

Uyên bác quá.

So ra mình đúng là dốt đặc cán mai. Não toàn cơ bắp thì làm gì còn chỗ nhét kiến thức!

Nghĩ đến đây, Vinh Phong hơi ủ rũ.

"Xong rồi!"

Tần Sương Tinh làm rất nhanh. Nói xong, điện thoại Vinh Phong cũng rung lên. WeChat có tin nhắn mới.

Vinh Phong cong môi, mở ra xem.

Là một bức ảnh. Trong ảnh là một thứ kỳ lạ: một đống ống hút cắm dày đặc vào một vật thể màu đen. Vật thể đó hình như là một miếng xốp nhựa nửa hình cầu. Ống hút màu trắng, cắm dày đặc tỏa ra khắp nơi, thoạt nhìn giống như một chú nhím trong tiết thủ công tiểu học.

Vinh Phong nhìn "chú nhím" đó, lòng tò mò dâng lên, mong chờ bài giảng kế tiếp của Tần Sương Tinh.

"Mắt kép của bọ ngựa được cấu tạo từ hàng nghìn mắt nhỏ hợp thành. Mỗi mắt nhỏ có hình dạng dạng ống, giống như những ống hút này."

"Ừm." Vinh Phong chăm chú lắng nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!