*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thực ra không phải là "suýt nữa", mà là đã rồi.
Khi con nhện lớn bổ nhào tới, nhờ không ngừng tự nhủ "chỉ là trò chơi thôi, chỉ là trò chơi thôi", nên cho dù nhân vật nhỏ bị nhện trèo lên mặt cắn một phát, thì Vinh Phong cũng chỉ run tay làm rớt điện thoại xuống bàn.
Thấy con nhện quay sang định cắn Tần Sương Tinh, anh vội vàng nhặt điện thoại lên, lo lắng nhắc cậu cẩn thận.
Không ngờ Tần Sương Tinh nhẹ nhàng vung vợt bắt côn trùng đã dễ dàng bắt được con nhện to đùng.
Dễ vậy á!!!
Vinh Phong còn chưa kịp kinh ngạc xong thì thấy Tần Sương Tinh hào hứng gửi cho anh một bức ảnh chụp màn hình balo, bên trong nhét kín mít các loại côn trùng.
Có thể thấy, đối với Tần Sương Tinh, niềm vui lớn nhất trong trò chơi này chính là bắt côn trùng, chứ không phải đam mê xây dựng nhà cửa như anh.
Vinh Phong thở dài, đang định nói gì đó, thì thấy nhân vật nhỏ của Tần Sương Tinh soạt một cái, lôi con nhện khổng lồ từ trong balo ra.
Vinh Phong: "!!!"
Á á á á á!!
Với tư cách là một người đàn ông chững chạc đáng tin cậy, đương nhiên Vinh Phong không thét chói tai. Anh chỉ run tay làm rớt điện thoại, cả người bật dậy khỏi ghế, điên cuồng lùi lại cho đến khi lưng dán chặt vào tường.
Cứu mạng! To quá! Sao to quá vậy!!!
Khi nãy bị nhện đuổi anh đã nhận ra, tuy trò chơi này theo đuổi độ chi tiết về hình ảnh, nhưng kích thước thì cực kỳ phóng đại!
Nghĩ kỹ thì cũng hợp lý. Nếu côn trùng có kích thước thực tế, người chơi căn bản không thể nhìn thấy chúng trong lùm cỏ trong game.
Vậy nên phóng to vài lần cũng là điều dễ hiểu…
Nhưng tại sao lại to vật vã thế này! Gần như bằng nửa người! Đặc biệt là lúc nhân vật nhỏ của Tần Sương Tinh giơ cao con nhện ra làm động tác "trưng bày" trước mặt anh, tám cái chân lông lá đen vàng đan xen ngo ngoe vươn tới sát màn hình!
Vinh Phong chỉ cảm thấy một đống lông lá sáp thẳng vào mặt, hoàn toàn không dám nhìn kỹ, toàn thân hoảng loạn tay chân bủn rủn, mặt đỏ bừng thở d. ốc, sợ hãi nhảy lùi lại.
Một loạt động tác trôi chảy liền mạch, đúng chuẩn phản xạ "đánh hay chạy" do adrenaline kích phát!
Hiển nhiên là Vinh Phong chọn chạy.
Bởi vì trong game, nhân vật nhỏ của anh vẫn còn đang hôn mê. Không thể chạy được, chỉ có thể trơ mắt nhìn con nhện chiếm lĩnh nửa màn hình.
Cái điện thoại này chắc khỏi dùng luôn quá!
Vinh Phong dán lưng vào tường, thở d. ốc chưa hoàn hồn. Hít thở sâu mấy lần cũng không bình tĩnh lại được.
Cho đến khi nghe thấy giọng Tần Sương Tinh mềm nhẹ truyền từ điện thoại ra: "Đừng sợ, tôi cầm trong tay nên nó không cắn người được đâu."
Tần Sương Tinh nắm lấy con nhện, vòng quanh nhân vật nhỏ đang nằm bất tỉnh của anh đi vài vòng, an ủi: "Con nhện này hiếm lắm… Anh cứ coi như nó là 8000 đồng tiền, có phải đỡ hơn không?"
Vinh Phong: "…"
Cảm ơn, không đỡ.
Anh lại hít sâu mấy hơi, trái tim đập loạn dần bình ổn trở lại, mở miệng mới phát hiện trong giọng mình có âm mũi nghẹn ngào, không khỏi sửng sốt.
Đệt! Không thể nào!
Anh tuyệt đối không bị một con nhện to trong game giải trí dọa khóc! Lính cứu hỏa sắt thép tuyệt đối không bị một con nhện hoạt hình dọa đến phát khóc!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!