Vinh Phong là một người lính cứu hỏa ý chí sắt thép. Không sợ cháy, không sợ nổ. Chuyên ra vào nơi biển lửa cực nóng, tức tốc xử lý chất hóa học nguy hiểm bên bờ sinh tử.
Người chọn làm nghề lính cứu hỏa căn bản không biết sợ. Nhưng cho dù là mãnh nam sắt thép cũng có điểm yếu.
Điểm yếu của Vinh Phong, vừa khéo chính là sâu.
Các loại sâu béo mập hoặc đầy lông, cắn người hoặc không cắn người, phân bố dịch nhầy hoặc tiết dịch nhầy… Anh đều sợ!
Thế mà hình nền di động người này lại là một con sâu to đùng!
Vinh Phong hít sâu một hơi, lại hít sâu một hơi.
Không được rồi, da đầu vẫn tê dại.
Thân là một mãnh nam sắt thép, anh sợ sâu không phải do nhát, mà là vì bóng ma tâm lý.
…
Động tác hít thở sâu liên tục của Vinh Phong khiến thiếu niên chú ý. Thiếu niên nhìn di động mình, rồi nhìn Vinh Phong. Mặt cậu thoắt đỏ lên, ngồi bật dậy.
"Không, ngại quá!" Thiếu niên lắp bắp, đỏ mặt xin lỗi, "Có phải dọa anh rồi không? Em xin lỗi em xin lỗi…"
Cậu vừa mới tỉnh dậy từ trạng thái hôn mê tụt huyết áp, lúc này người còn yếu. Ngồi dậy đột ngột khó tránh khỏi bị choáng đầu. Thiếu niên chống hai tay lên giường bệnh, cơ thể lắc lư vài cái, sắp sửa ngã xuống.
Vinh Phong theo bản năng duỗi tay muốn đỡ cậu, nhưng tay mới vừa vươn ra, liền thấy thiếu niên hoảng hốt rụt lại, cơ thể lui về phía sau. Giống như con trai sông hé ra khe hở, thịt mềm màu hồng vừa thò ra một chút đột nhiên bị dọa, hoảng loạn rụt thân mình đóng chặt vỏ ngoài.
Vinh Phong: "…" Cảm thấy bản thân tưởng tượng rất kỳ lạ.
Anh không khỏi khụ một tiếng, đang muốn mở miệng thì thấy thiếu niên cẩn thận nâng mắt, ngón tay trắng bệch nắm di động, hơi hơi cuộn lại bên khung di động.
Trai sông lần nữa ló đầu khỏi vỏ ngoài, thịt non mềm hồng duỗi ra một chút, nơm nớp lo sợ mà nói: "Đây là bọ cánh cứng lực sĩ…"
Vinh Phong: "?"
Bọ cái gì lực sĩ???
Thiếu niên: "Còn là ấu trùng, không cắn người…"
Vinh Phong: "???"
Đại não Vinh Phong trống hai giây, bỗng phản ứng lại… À, cậu ấy đang nói con sâu kia à? Con sâu trắng to bằng bàn tay?
"Rất… Hình tượng ha." Vinh Phong cười gượng hai tiếng, "Sâu to bằng bàn tay, tên nghe ngầu ghê. Nhà khoa học đặt tên rất bình dân…"
Thiếu niên khiếp sợ: "?"
Vinh Phong: "???"
Mình mới nói cái gì mà cậu ấy có biểu cảm như vậy?
"Không phải… Không phải to, to…"
Mặt thiếu niên đỏ bừng như trái cà chua chín, giây tiếp theo sẽ chảy ra chất lỏng ngọt ngào.
Cách dùng từ của người đàn ông đối với cậu mà nói hơi thô lỗ. Cậu lặp lại hai chữ "không to", xấu hổ không dám mở miệng, nhưng vẫn ráng giải thích: "Là bọ cánh cứng lực sĩ!"
Vinh Phong: "…"
Vinh Phong nhìn cậu đỏ mặt cố gắng nói chuyện, tự dưng thấy buồn cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!