Chương 29: (Vô Đề)

Dù có hồi hộp đến đâu, màn đêm vẫn buông xuống.

Lúc này đang là tháng Bảy, tiết trời oi bức, may mà kỳ nghỉ hè đã bắt đầu.

Buổi tối, trong không khí vẫn ngập tràn hơi nóng. Tần Sương Tinh đóng kín cửa sổ, bật điều hòa. Cậu ngồi nghiêm chỉnh vào bàn học, mang theo chút cảm giác long trọng như thực hiện một nghi thức.

7 giờ đúng, cậu đăng nhập vào game.

"Khu Rừng Nhàn Nhã" là trò chơi trả phí. Game không có yếu tố nạp tiền, chủ yếu hướng tới sự thư giãn nhẹ nhàng. Vậy nên cũng không có nhiệm vụ ngày hay phần thưởng thăng cấp gì hết, thậm chí còn chẳng có hệ thống cấp độ.

Chỉ đơn giản là một cuộc sống đồng quê thanh bình. Game không ép bạn mỗi ngày phải làm gì, nhưng thực ra có vô số thứ để khám phá. Chẳng hạn như trang trí nhà cửa, câu cá, bắt côn trùng, thu thập các món đồ…

Hoặc là giao lưu xã hội.

Hệ thống giao lưu của game cũng cực kỳ "phật hệ". Chế độ kết nối mạng mặc định là tắt, phần lớn thời gian người chơi sống yên bình trên đảo của mình, không ai làm phiền.

Tuy nhiên cuộc sống không cô đơn, vì trên đảo có rất nhiều NPC động vật nhỏ đáng yêu với tính cách riêng biệt. Người chơi có thể kết bạn với chúng, cũng có thể cãi nhau vì chuyện vặt. Thậm chí, các NPC còn có thể bỏ nhà ra đi.

Chân thực một cách đáng kinh ngạc.

Trò chơi này được trau chuốt rất tỉ mỉ, nhiều chi tiết nhỏ cực kỳ thực tế. Đó cũng là lý do Tần Sương Tinh thích trò chơi này. Những NPC nhỏ sinh động thú vị, và chỉ là NPC. Tần Sương Tinh có thể yên tâm chơi, không cần lo lắng sẽ phải tiếp xúc với người thật.

Đúng vậy, trước khi mời Vinh Phong cùng chơi, Tần Sương Tinh luôn xem đây là một trò offline. Điều này không ảnh hưởng gì lắm, trò chơi vốn đã hấp dẫn, chơi một mình cũng đủ mê đắm cả ngày.

Nhưng bây giờ thì khác.

"Tôi bật mic rồi."

Giọng nói trầm ấm của Vinh Phong vang lên từ điện thoại.

"Nghe thấy không?"

"…"

Tần Sương Tinh ôm điện thoại, cảm nhận được rung động nhẹ từ micro, một quả bass trầm đích thực của nhân gian.

Lòng bàn tay cậu hơi nóng lên, không nhịn được cắn nhẹ môi dưới.

Vinh Phong tưởng mình bật mic chưa chuẩn, lại hỏi thêm vài câu "Nghe thấy không?"

Tần Sương Tinh vội đáp: "N

-nghe thấy rồi."

"Ừ." Vinh Phong thở phào.

Cách chơi chung là lập một phòng bạn bè, rồi mời người khác tham gia. Phòng bạn bè sẽ nối các đảo lại thành một quần đảo nhỏ. Người chơi có thể sang thăm đảo của nhau, hoặc cùng nhau khám phá những đảo hoang chưa ai biết tới.

Nhân vật của Tần Sương Tinh là một cậu bé đội mũ hải tặc đen, đeo miếng bịt mắt, mặc áo sơ mi lụa dài tay trắng tinh, đi đôi bốt da nhỏ cổ điển. Một set đồ hải tặc hoàn chỉnh, trên tay cầm cần câu cá.

Ở quảng trường đảo trung tâm có một đài phun nước, có thể câu cá. Tần Sương Tinh điều khiển nhân vật đứng bên đài phun nước, chờ tài khoản của Vinh Phong đăng nhập.

"Cậu ở đâu?" Giọng Vinh Phong vang lên từ điện thoại.

Khi vừa vào phòng, mỗi người sẽ xuất hiện ở đảo nhà mình.

Tần Sương Tinh nói: "Anh mở bản đồ ra xem, tôi ở hòn đảo nhỏ giữa quần đảo."

Vinh Phong nhanh chóng tìm tới. Tần Sương Tinh nghe thấy tiếng bước chân lẹp xẹp sau lưng, xoay góc nhìn thì thấy một cậu bé đội mũ cối chống nắng, mặc áo thun ngắn tay với quần short mùa hè đang chạy tới, mồ hôi đầm đìa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!