Gân xanh thái dương của Tống Tranh giần giật, không chắc chắn hỏi qua điện thoại: "Lục Vanh?"
"Vâng, tôi đây. Xin hỏi anh là?" Giọng đáp lại lịch sự ngoài dự đoán, hoàn toàn khác với hình tượng phóng khoáng bất cần mà chiếc xe mui trần kia mang lại.
"…" Tống Tranh hít sâu một hơi, vừa cầm điện thoại vừa đi về phía trước: "Tôi là học trò của Giáo sư Chu. Hôm nay thầy bận việc, nhờ tôi đến đón cậu."
Người đàn ông trong chiếc xe mui trần đỏ nghiêng đầu, hơi ngẩng mặt lên. Hắn tháo kính râm, ngẩng đầu nhìn Tống Tranh đi tới bên cạnh.
Tống Tranh cúp máy, tầm mắt hạ xuống nhìn hắn, nói: "Xin chào, tôi tên Tống Tranh."
"Em từng nghe nói về anh, anh Tống."
Lục Vanh cười: "Thầy hướng dẫn của em hay nhắc tới anh lắm. Nói rằng rất ngưỡng mộ Giáo sư Chu vì có được một sinh viên ưu tú như anh. Không ngờ chúng ta lại gặp nhanh như vậy."
Trái ngược với ấn tượng ban đầu, sau khi tháo kính râm, Lục Vanh để lộ gương mặt hiền hòa vô hại. Đôi mắt sáng rỡ, chân thành và cởi mở, khóe môi mang theo nụ cười như có như không, trông rất dễ gần.
Những nữ sinh đi ngang qua không kìm được mà nhìn về phía này. Vừa bị chiếc xe mui trần đỏ thu hút, vừa bị vẻ ngoài anh tuấn sáng sủa của người đàn ông trên xe hấp dẫn.
Tống Tranh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, gật đầu điềm đạm nói: "Cảm ơn, không cần khách sáo. Đừng để xe chắn cổng trường."
Anh ta giơ tay chỉ về phía bãi đỗ xe gần đó: "Cậu đỗ xe bên kia đi. Tôi dẫn cậu tới tòa nhà thí nghiệm."
"…" Lục Vanh liếc nhìn chiếc xe đạp của anh ta, chợt bật cười: "Bên dưới tòa nhà thí nghiệm có chỗ đỗ xe không?"
"Có." Tống Tranh cảm thấy một chiếc xe mui trần lòe loẹt thế này chạy vào trường hơi gây chú ý nên nói, "Nhưng tốt nhất cậu nên…"
"Vậy anh Tống đi xe em nhé." Lục Vanh mỉm cười ngắt lời: "Vừa hay tiết kiệm thời gian."
Tống Tranh nhíu mày, mặt đầy vẻ "cậu đang nói gì vậy".
"Còn vào không?" Chú bảo vệ cổng nhận ra Tống Tranh là sinh viên trường, liền giơ gậy chắn cho qua. Nhưng chiếc xe mui trần vẫn đứng đó không nhúc nhích, khiến chú hơi bực bội.
Lục Vanh bất ngờ mở cửa xe, bước xuống. Tống Tranh theo phản xạ lùi lại một bước, không thích người khác quá gần mình. Ai ngờ vừa lùi, chiếc xe đạp của anh ta đã bị người ta giành lấy.
Chỉ nghe "keng" một tiếng rất nhẹ, xe đạp của Tống Tranh bị đặt lên ghế sau chiếc xe mui trần, hai bánh trước sau vừa vặn mắc vào giá đỡ.
Đôi mắt Tống Tranh mở to. Lục Vanh xoay người lại, mỉm cười nhìn anh ta: "Anh Tống, lên xe đi, không thì thật sự chắn cổng đấy."
Tống Tranh: "…"
Không muốn lãng phí thêm thời gian, anh ta vòng qua bên kia, ngồi ghế phụ. Đi xe người ta cũng được, Tống Tranh không phải kiểu quá câu nệ. Anh ta theo thói quen vươn tay kéo dây an toàn, nhưng cúi đầu tìm mãi vẫn không thấy chốt khóa.
"Ở đây." Lục Vanh nắm lấy tay anh ta, nhẹ nhàng ấn xuống.
Tống Tranh nhíu mày. Anh ta không thích bị đụng chạm, nhất là với một người xa lạ chỉ vừa mới gặp 5 phút.
"Cạch" một tiếng, dây an toàn đã được cài vào. Lục Vanh lập tức thu tay lại, lịch sự lui về khoảng cách xã giao thích hợp.
"Đi thẳng theo con đường này." Tống Tranh ngồi thẳng, mắt nhìn thẳng phía trước, bình tĩnh chỉ đường.
"Ừ, được." Lục Vanh nghiêng đầu, liếc qua gương chiếu hậu. Ánh mắt lướt qua góc mặt nghiêng của Tống Tranh như chuồn chuồn lướt nước, thoáng qua rồi rút lại ngay.
"Gần đây anh Tống đang nghiên cứu đề tài…" Lục Vanh chậm rãi nói ra một cái tên. Hai tay hắn đặt lên vô lăng, lái xe rất vững. Ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, như thể tập trung toàn bộ tinh thần vào tay lái.
Tống Tranh hơi bất ngờ, liếc hắn một cái: "Giáo sư Chu nói với cậu?"
Đề tài này hiện tại rất hiếm có người nghiên cứu trên toàn thế giới. Gần như không có kinh nghiệm đi trước để tham khảo, độ khó cực kỳ cao. Một khi thành công, thành quả sẽ vô cùng kinh ngạc. Hiện tại dự án này vẫn trong trạng thái bảo mật.
"Không phải đâu, em đoán thôi." Lục Vanh cười, nụ cười tựa tuyết tan đầu xuân, từ tốn lan tỏa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!